chuyển nhà thành hưng

Thảo luận trong 'Tin tức, hình ảnh về Bonsai' bắt đầu bởi vien91234, 14/7/18 lúc 07:53.

  1. vien91234

    vien91234 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 26 tuổi, lấy chồng gần 4 năm nhưng thực sự thấy không hạnh phúc. Chồng hơn tôi đúng 10 tuổi nên chuyện chăn gối không hòa hợp. Chúng tôi có với nhau một bé gần 3 tuổi. Thực sự trong suốt thời gian mang bầu tôi có đòi hỏi chồng quan hệ, do đó là nhu cầu thôi, nhưng chồng cứ từ chối, nào là sợ động thai, sợ bé thế này thế nọ. Sau sinh tận 5 tháng anh cũng không động chạm gì đến tôi. Từ lúc cưới nhau đến giờ chuyện đó đều do tôi chủ động, thật sự tôi cảm thấy chán nản vô cùng.

    Gần đây tôi giận quá đã nói hết những suy nghĩ của mình thì anh nói do anh lớn tuổi nên không có ham muốn nhiều, chứ không phải anh không thương hay đồng tính gì cả. Nhiều lúc như vậy tôi muốn ly hôn với chồng vì cuộc sống như thế quá nhàm chán. Vợ chồng với nhau mà anh không bao giờ ôm ấp hay âu yếm tôi. Nhiều lúc thấy vợ chồng người khác mà tôi tủi thân. Đôi khi tôi nghĩ cuộc sống như vậy chẳng khác nào bạn bè, rồi mọi việc như một guồng quay hàng ngày, cứ xoay vòng như thế. Phụ nữ yêu bằng tai nhưng với anh thì chẳng bao giờ có lời lẽ, tính tình lại cộc lốc. Tôi quá buồn và thất vọng về cuộc sống như thế này. Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên, chân thành cảm ơn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  2. baoy962

    baoy962 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi lấy chồng được gần 4 năm rồi. Anh là kiểu người của gia đình, không rượu chè, không bài bạc, chăm chỉ làm việc và quan tâm đến vợ con. Chúng tôi có một bé khoảng 2 tuổi. Chồng đi làm xong là về nhà, phụ tôi công việc trong nhà, tôi thích gì chồng cũng mua cho. Tôi thương chồng vì anh hiền lành, tuy gia cảnh khó khăn nhưng anh là người tự lập, có công việc tốt và cũng chăm lo cho gia đình. Tuy nhiên, tôi thấy cuộc sống vợ chồng như hai người bạn ở chung nhà, việc chăn gối ít gần gũi nhau, anh không giỏi trong việc này, công việc của anh cũng stress nên hay nói mệt.

    Tôi không có nhu cầu nhiều, thấy anh mệt tôi cũng không muốn. Nghe nói nếu vợ chồng ít gần gũi nhau sẽ trở nên lãnh cảm, tôi hay chủ động để hâm nóng tình cảm nhưng thật ra không có cảm giác lắm. Hàng ngày chúng tôi vẫn ôm hôn nhau, ra đường nắm tay nhau. Tôi chăm lo cho chồng con tốt, làm tròn bổn phận người vợ, người mẹ. Trong thời gian về quê tôi có gặp một người quen cũ, ngày xưa chúng tôi từng thích nhau. Anh giờ có gia đình nhưng đã ly thân. Những lúc anh xỉn hay nói tôi về quê với anh, làm lại từ đầu, tôi không đồng ý. Còn khi anh tỉnh táo lại nói tôi hãy sống hạnh phúc chứ đừng như anh. Tôi quan tâm đến anh nhưng chắc không phải tình yêu. Tôi ở xa cũng chỉ chat với nhau chứ không gặp gỡ.

    Hôn nhân lâu dài nên người ta ở với nhau có phải vì tình nghĩa? Giờ tôi chỉ thương chồng chứ tình yêu không còn như xưa nữa. Tôi không muốn ly hôn chồng do anh chỉ có mình tôi. Mẹ anh đã mất nên anh hay nói chỉ còn tôi là người phụ nữ quan tâm đến anh, anh hay nói đùa là đừng bỏ anh nha. Chúng tôi đi làm xa nhà, không có gia đình thân thích. Anh không phải người giỏi giao tiếp nên các mối quan hệ rất ít, hàng ngày rảnh chỉ thích xem phim, chơi game. Đối với mọi người, chúng tôi là gia đình hạnh phúc, chồng tốt, vợ đảm, con ngoan, tôi không đủ can đảm để phá vỡ nó, cũng không dám đối mặt với hai bên gia đình vì mọi người đều nghĩ chúng tôi rất hạnh phúc. Tôi phải làm sao đây? http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     
  3. baoy962

    baoy962 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi lấy chồng được gần 4 năm rồi. Anh là kiểu người của gia đình, không rượu chè, không bài bạc, chăm chỉ làm việc và quan tâm đến vợ con. Chúng tôi có một bé khoảng 2 tuổi. Chồng đi làm xong là về nhà, phụ tôi công việc trong nhà, tôi thích gì chồng cũng mua cho. Tôi thương chồng vì anh hiền lành, tuy gia cảnh khó khăn nhưng anh là người tự lập, có công việc tốt và cũng chăm lo cho gia đình. Tuy nhiên, tôi thấy cuộc sống vợ chồng như hai người bạn ở chung nhà, việc chăn gối ít gần gũi nhau, anh không giỏi trong việc này, công việc của anh cũng stress nên hay nói mệt.

    Tôi không có nhu cầu nhiều, thấy anh mệt tôi cũng không muốn. Nghe nói nếu vợ chồng ít gần gũi nhau sẽ trở nên lãnh cảm, tôi hay chủ động để hâm nóng tình cảm nhưng thật ra không có cảm giác lắm. Hàng ngày chúng tôi vẫn ôm hôn nhau, ra đường nắm tay nhau. Tôi chăm lo cho chồng con tốt, làm tròn bổn phận người vợ, người mẹ. Trong thời gian về quê tôi có gặp một người quen cũ, ngày xưa chúng tôi từng thích nhau. Anh giờ có gia đình nhưng đã ly thân. Những lúc anh xỉn hay nói tôi về quê với anh, làm lại từ đầu, tôi không đồng ý. Còn khi anh tỉnh táo lại nói tôi hãy sống hạnh phúc chứ đừng như anh. Tôi quan tâm đến anh nhưng chắc không phải tình yêu. Tôi ở xa cũng chỉ chat với nhau chứ không gặp gỡ.

    Hôn nhân lâu dài nên người ta ở với nhau có phải vì tình nghĩa? Giờ tôi chỉ thương chồng chứ tình yêu không còn như xưa nữa. Tôi không muốn ly hôn chồng do anh chỉ có mình tôi. Mẹ anh đã mất nên anh hay nói chỉ còn tôi là người phụ nữ quan tâm đến anh, anh hay nói đùa là đừng bỏ anh nha. Chúng tôi đi làm xa nhà, không có gia đình thân thích. Anh không phải người giỏi giao tiếp nên các mối quan hệ rất ít, hàng ngày rảnh chỉ thích xem phim, chơi game. Đối với mọi người, chúng tôi là gia đình hạnh phúc, chồng tốt, vợ đảm, con ngoan, tôi không đủ can đảm để phá vỡ nó, cũng không dám đối mặt với hai bên gia đình vì mọi người đều nghĩ chúng tôi rất hạnh phúc. Tôi phải làm sao đây? http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     

Chia sẻ trang này