chuyển nhà thành hưng

Thảo luận trong 'Tin tức, hình ảnh về Bonsai' bắt đầu bởi baoy962, 13/7/18.

  1. baoy962

    baoy962 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 26 tuổi, lấy chồng gần 4 năm nhưng thực sự thấy không hạnh phúc. Chồng hơn tôi đúng 10 tuổi nên chuyện chăn gối không hòa hợp. Chúng tôi có với nhau một bé gần 3 tuổi. Thực sự trong suốt thời gian mang bầu tôi có đòi hỏi chồng quan hệ, do đó là nhu cầu thôi, nhưng chồng cứ từ chối, nào là sợ động thai, sợ bé thế này thế nọ. Sau sinh tận 5 tháng anh cũng không động chạm gì đến tôi. Từ lúc cưới nhau đến giờ chuyện đó đều do tôi chủ động, thật sự tôi cảm thấy chán nản vô cùng.

    Gần đây tôi giận quá đã nói hết những suy nghĩ của mình thì anh nói do anh lớn tuổi nên không có ham muốn nhiều, chứ không phải anh không thương hay đồng tính gì cả. Nhiều lúc như vậy tôi muốn ly hôn với chồng vì cuộc sống như thế quá nhàm chán. Vợ chồng với nhau mà anh không bao giờ ôm ấp hay âu yếm tôi. Nhiều lúc thấy vợ chồng người khác mà tôi tủi thân. Đôi khi tôi nghĩ cuộc sống như vậy chẳng khác nào bạn bè, rồi mọi việc như một guồng quay hàng ngày, cứ xoay vòng như thế. Phụ nữ yêu bằng tai nhưng với anh thì chẳng bao giờ có lời lẽ, tính tình lại cộc lốc. Tôi quá buồn và thất vọng về cuộc sống như thế này. Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên, chân thành cảm ơn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  2. baothanh792

    baothanh792 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 39 tuổi, bắt đầu đi làm từ năm 24 tuổi đến nay đã được 15 năm. Trong suốt thời gian đó tôi đã chuyển việc qua tổng cộng 19 công ty khác nhau, nơi nào làm lâu nhất được 2 năm rưỡi, nơi ngắn nhất làm một tuần. Các công ty tôi từng trải qua cũng rất đa dạng. Tôi từng làm cho trung tâm bất động sản, cơ quan hành chính nhà nước, công ty toàn cầu của Mỹ, công ty luật của Hàn, của Việt Nam, dự án dầu khí, một công ty viễn thông của Hàn và một của Nhật. Giờ tôi chán nản ở công ty thứ 19 là một công ty sản xuất của Nhật.

    Tại mỗi nơi tôi đều hứa với mình sẽ cố gắng tập trung làm việc và họ cũng không đuổi tôi, tuy nhiên cứ sau một thời gian khoảng 8 tháng đến một năm là tôi cảm thấy chán nản nên tự xin nghỉ. Tôi từng mở công ty riêng từ 4 năm trước nhưng khi đó còn non quan hệ, non về mối khách hàng nên không có thu nhập suốt 5 tháng, tôi lại phải đi làm thuê tiếp, từ đó đến nay chuyển việc liên tục. Cũng may ở gia đình thì vợ tôi công việc ổn định nên cũng tạm cố lo được chi tiêu gia đình, với nhà mua vay ngân hàng và học phí cho hai con nhỏ.

    Tuy vậy tôi cũng không muốn để gánh nặng kinh tế trên vai vợ hoàn toàn, vì thế trong quãng thời gian nghỉ việc không có khách hàng, không có thu nhập, tôi thực sự rất khủng hoảng. Tôi loay hoay suốt và ảnh hưởng sức khỏe, ảnh hưởng cả tâm lý làm việc. Tôi đã nói chuyện với vợ nhiều, hồi mới cưới vợ cũng lo lắng cho công việc của tôi và khuyên tôi nhiều nhưng đến giờ sau hơn 10 năm mà tình trạng chuyển việc của tôi vẫn vậy thì cô ấy không còn quan tâm nữa. Điều này cũng đúng thôi vì cô ấy còn lo chăm con cái và nhà cửa, công việc. Tôi cũng ít tâm sự với vợ về công việc, coi đó là chuyện của riêng mình phải giải quyết. Tôi đi học nhiều khóa kỹ năng, khóa phát triển bản thân để tìm giải pháp cho việc này. Học nhiều quá khiến thời gian dành cho gia đình không còn nhiều, đôi khi lại lục đục gia đình.

    Tôi đang làm trưởng phòng cho công ty lớn của Nhật, mức lương khá ổn, môi trường tốt, công ty nổi tiếng, có điều tôi chán ghét môi trường làm việc, chán ghét các đồng nghiệp và cung cách quản lý chặt chẽ, gò bó. Tôi hoàn toàn làm được việc và có năng lực, tuy vậy vì chán nản tôi không thể kiên trì và chăm chỉ được. Tôi ghét cảm giác cứ phải chịu đựng. Tôi thèm được tự do bay nhảy, được tự quyết định công việc của mình; tự tập trung thời gian làm gì, phục vụ gì thay vì hiện tại cứ phải lo báo cáo từng đoạn một công việc của mình cho sếp trên, chịu sự quản lý của hệ thống công ty. Ở công ty cũng nhiều cái rối ren nên tôi cảm thấy cuộc sống thực sự là một sự chịu đựng. Tuy vậy do chuyển việc nhiều quá rồi nên tôi hiện giờ hầu như là con số 0. Tôi không thực sự giỏi về kiến thức chuyên môn như các bạn trẻ, quan hệ công việc cũng không có nhiều, không được rộng. Mỗi tối về chán nản tôi không ngủ được suy nghĩ nhiều mà không định hướng được, điều này cũng ảnh hưởng tới sức khỏe.

    Tôi nghĩ mình có nên bất chấp tất cả ra mở công ty riêng một lần nữa không. Năm nay tôi gần 40 rồi, có thể còn 30 năm cuộc đời nữa để làm việc, giờ chuyển việc tiếp ở tuổi này không có nơi nào nhận, mà làm tiếp thì tâm trạng chán nản nhiều lúc muốn tự tử, rất ảnh hưởng đến sức khỏe tâm lý. Nếu nghỉ ở công ty này tôi muốn nghỉ trong trạng thái tâm lý tốt nhất, hoàn thành các công việc tốt nhất. Tôi đã gặp bác sĩ tâm lý nhiều lần rồi nhưng chưa giải quyết được triệt để. Tôi nhận ra mình thực sự thích làm việc nhưng ghét sự gò bó, ghét bị quản lý. Tôi cũng không chịu đựng được sự nghèo hèn khi không có khách hàng, không có thu nhập. Tôi sống không được uyển chuyển và linh hoạt lắm. Nếu ở lại chịu đựng để được có đồng lương ổn định tôi cũng làm được nhưng thực sự trong lòng không muốn thế, tâm trạng cứ dần dần rời xa công việc và không kết nối với đồng nghiệp, dù ở đây là môi trường làm việc tập thể rất cao. Nhiều lúc người ngoài nhìn vào thèm có được vị trí cao và công việc như tôi, còn tôi trong lòng day dứt và rất buồn nản với chính mình. http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     
  3. baothanh792

    baothanh792 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 25 tuổi, bạn trai bằng tuổi, chúng tôi rất yêu thương và tôn trọng nhau. Cả hai đều có công việc ổn định và dự định cuối năm sau sẽ kết hôn vì gia đình hai bên đều ủng hộ. Tôi đã về nhà bạn trai nhiều lần, có một điều làm tôi suy nghĩ và muốn tìm ra giải pháp khắc phục. Mẹ anh rất tốt bụng và dễ tính, tuy nhiên sau bữa cơm cô thường để lại thức ăn thừa, bất kỳ thứ gì thừa cô đều để lại, từ bát nước chấm, bát xì dầu, vài miếng cà ghém, vài miếng thịt miếng xương, nước luộc rau... Tôi nhớ có lần một bát canh măng sau khi ăn chỉ còn nước, một ít măng, mấy miếng cổ cánh cô vẫn để lại, hôm sau mua thêm măng và lại cho vào nấu tiếp, ăn tiếp, thừa nước cô tiếp tục để lại.

    Tôi xin nhấn mạnh lại là dù còn rất ít, không ngon, kể cả là một chút nước chấm cô cũng để lại. Chảo rán đậu còn chút dầu ăn cô cũng đậy vung không rửa để tối xào gì đó. Trong tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp rất nhiều thứ nhưng toàn là thức ăn thừa, thức ăn để lâu, để lẫn lộn... Nhiều lần tôi dọn tủ lạnh và phải bỏ đi nhiều thứ. Tôi viết lên đây muốn hỏi ý kiến các anh chị xem có cách nào để khắc phục thói quen của mẹ bạn trai không. Tôi rất tôn trọng nếp sống của gia đình bạn trai nên vẫn ăn uống rất bình thường khi ở nhà anh. Mong nhận được sự chia sẻ của các anh chị và các bạn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     
  4. baothanh792

    baothanh792 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 41 tuổi, có 2 con trai, còn vợ tôi 33 tuổi. Cách đây vài năm, tôi bị tai nạn xe máy, khi tỉnh lại thì trí nhớ rất kém, tình trạng này kéo dài mất khoảng một năm. Lúc ấy vợ tôi bế con nhỏ mới được 2 tháng tuổi đi và đòi ly dị. Cô ấy đi đến nay đã được 2 năm. Hiện tại, sức khỏe tôi đã ổn và đi làm. Đầu năm nay, vợ tôi đưa con về cho nhà ngoại chăm. Trong thời gian cô ấy và con ở bên ngoài, thỉnh thoảng tôi cũng có đến thăm con. Tôi không biết hiện tại vợ có người khác hay chưa vì không theo dõi hoặc để ý, mà cũng ít gặp. Giờ tôi hy vọng vợ có thể quay về để gia đình tôi được đoàn tụ. Mong chuyên gia và quý độc giả tư vấn giúp, làm thế nào để thuyết phục vợ tôi quay về. Tôi xin cảm ơn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     
  5. baoy962

    baoy962 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi lấy chồng được gần 4 năm rồi. Anh là kiểu người của gia đình, không rượu chè, không bài bạc, chăm chỉ làm việc và quan tâm đến vợ con. Chúng tôi có một bé khoảng 2 tuổi. Chồng đi làm xong là về nhà, phụ tôi công việc trong nhà, tôi thích gì chồng cũng mua cho. Tôi thương chồng vì anh hiền lành, tuy gia cảnh khó khăn nhưng anh là người tự lập, có công việc tốt và cũng chăm lo cho gia đình. Tuy nhiên, tôi thấy cuộc sống vợ chồng như hai người bạn ở chung nhà, việc chăn gối ít gần gũi nhau, anh không giỏi trong việc này, công việc của anh cũng stress nên hay nói mệt.

    Tôi không có nhu cầu nhiều, thấy anh mệt tôi cũng không muốn. Nghe nói nếu vợ chồng ít gần gũi nhau sẽ trở nên lãnh cảm, tôi hay chủ động để hâm nóng tình cảm nhưng thật ra không có cảm giác lắm. Hàng ngày chúng tôi vẫn ôm hôn nhau, ra đường nắm tay nhau. Tôi chăm lo cho chồng con tốt, làm tròn bổn phận người vợ, người mẹ. Trong thời gian về quê tôi có gặp một người quen cũ, ngày xưa chúng tôi từng thích nhau. Anh giờ có gia đình nhưng đã ly thân. Những lúc anh xỉn hay nói tôi về quê với anh, làm lại từ đầu, tôi không đồng ý. Còn khi anh tỉnh táo lại nói tôi hãy sống hạnh phúc chứ đừng như anh. Tôi quan tâm đến anh nhưng chắc không phải tình yêu. Tôi ở xa cũng chỉ chat với nhau chứ không gặp gỡ.

    Hôn nhân lâu dài nên người ta ở với nhau có phải vì tình nghĩa? Giờ tôi chỉ thương chồng chứ tình yêu không còn như xưa nữa. Tôi không muốn ly hôn chồng do anh chỉ có mình tôi. Mẹ anh đã mất nên anh hay nói chỉ còn tôi là người phụ nữ quan tâm đến anh, anh hay nói đùa là đừng bỏ anh nha. Chúng tôi đi làm xa nhà, không có gia đình thân thích. Anh không phải người giỏi giao tiếp nên các mối quan hệ rất ít, hàng ngày rảnh chỉ thích xem phim, chơi game. Đối với mọi người, chúng tôi là gia đình hạnh phúc, chồng tốt, vợ đảm, con ngoan, tôi không đủ can đảm để phá vỡ nó, cũng không dám đối mặt với hai bên gia đình vì mọi người đều nghĩ chúng tôi rất hạnh phúc. Tôi phải làm sao đây? http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     
  6. baoy962

    baoy962 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 26 tuổi, lấy chồng gần 4 năm nhưng thực sự thấy không hạnh phúc. Chồng hơn tôi đúng 10 tuổi nên chuyện chăn gối không hòa hợp. Chúng tôi có với nhau một bé gần 3 tuổi. Thực sự trong suốt thời gian mang bầu tôi có đòi hỏi chồng quan hệ, do đó là nhu cầu thôi, nhưng chồng cứ từ chối, nào là sợ động thai, sợ bé thế này thế nọ. Sau sinh tận 5 tháng anh cũng không động chạm gì đến tôi. Từ lúc cưới nhau đến giờ chuyện đó đều do tôi chủ động, thật sự tôi cảm thấy chán nản vô cùng.

    Gần đây tôi giận quá đã nói hết những suy nghĩ của mình thì anh nói do anh lớn tuổi nên không có ham muốn nhiều, chứ không phải anh không thương hay đồng tính gì cả. Nhiều lúc như vậy tôi muốn ly hôn với chồng vì cuộc sống như thế quá nhàm chán. Vợ chồng với nhau mà anh không bao giờ ôm ấp hay âu yếm tôi. Nhiều lúc thấy vợ chồng người khác mà tôi tủi thân. Đôi khi tôi nghĩ cuộc sống như vậy chẳng khác nào bạn bè, rồi mọi việc như một guồng quay hàng ngày, cứ xoay vòng như thế. Phụ nữ yêu bằng tai nhưng với anh thì chẳng bao giờ có lời lẽ, tính tình lại cộc lốc. Tôi quá buồn và thất vọng về cuộc sống như thế này. Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên, chân thành cảm ơn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  7. baoy962

    baoy962 Member

    chuyển hà thành hưng Tôi 25 tuổi, bạn trai bằng tuổi, chúng tôi rất yêu thương và tôn trọng nhau. Cả hai đều có công việc ổn định và dự định cuối năm sau sẽ kết hôn vì gia đình hai bên đều ủng hộ. Tôi đã về nhà bạn trai nhiều lần, có một điều làm tôi suy nghĩ và muốn tìm ra giải pháp khắc phục. Mẹ anh rất tốt bụng và dễ tính, tuy nhiên sau bữa cơm cô thường để lại thức ăn thừa, bất kỳ thứ gì thừa cô đều để lại, từ bát nước chấm, bát xì dầu, vài miếng cà ghém, vài miếng thịt miếng xương, nước luộc rau... Tôi nhớ có lần một bát canh măng sau khi ăn chỉ còn nước, một ít măng, mấy miếng cổ cánh cô vẫn để lại, hôm sau mua thêm măng và lại cho vào nấu tiếp, ăn tiếp, thừa nước cô tiếp tục để lại.

    Tôi xin nhấn mạnh lại là dù còn rất ít, không ngon, kể cả là một chút nước chấm cô cũng để lại. Chảo rán đậu còn chút dầu ăn cô cũng đậy vung không rửa để tối xào gì đó. Trong tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp rất nhiều thứ nhưng toàn là thức ăn thừa, thức ăn để lâu, để lẫn lộn... Nhiều lần tôi dọn tủ lạnh và phải bỏ đi nhiều thứ. Tôi viết lên đây muốn hỏi ý kiến các anh chị xem có cách nào để khắc phục thói quen của mẹ bạn trai không. Tôi rất tôn trọng nếp sống của gia đình bạn trai nên vẫn ăn uống rất bình thường khi ở nhà anh. Mong nhận được sự chia sẻ của các anh chị và các bạn http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  8. baoy962

    baoy962 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 25 tuổi ra trường đi làm được 2 năm, quê ở nông thôn, gia đình cơ bản không khá giả nhưng cũng chẳng khó khăn. Bạn gái bằng tuổi, học cùng trường cấp 3 với tôi, chúng tôi đều là mối tình đầu của nhau, yêu nhau hồi năm đầu đại học, được gần một năm thì chia tay, tới khi tôi học đại học năm thứ 5 thì quay lại. Mấy năm chia tay tôi không yêu ai vì tình cảm vẫn dành cho một người và lúc nào cũng muốn quay lại. Còn trong thời gian đó bạn gái có yêu hai người khác. Cả tôi và bạn gái đều là những người nghiêm túc trong các mối quan hệ, chưa bao giờ yêu chơi bời.

    Tôi tôn trọng bạn gái, cô ấy muốn đi chơi, đi ăn với ai kể cả là con trai tôi cũng không ngăn cấm, miễn sao nói với tôi một câu và về nhà trước 11h đêm là được. Hai đứa quay lại với nhau đến giờ được 3 năm, chưa một lần tôi hỏi về hai người kia vì nghĩ đã chia tay là không vui, mà chuyện không vui thì không muốn nhắc tới. Sau khi quay lại chúng tôi có quan hệ, bạn gái là người đầu tiên của tôi, còn 99% tôi không phải người đầu tiên của bạn ấy. Ban đầu tôi hơi suy nghĩ, cũng muốn hỏi nhưng rồi lại thôi. Từ đó tới giờ tôi cũng không để ý mấy chuyện đó, chẳng bao giờ nhắc tới.

    Chúng tôi ở cùng huyện, nhà cách nhau 10km, cả hai đã đi làm nên đều có suy nghĩ nghiêm túc tới chuyện cưới xin và xác định là đầu năm sau sẽ cưới. Vì thế chúng tôi dọn về ở với nhau từ Tết tới giờ. Thời gian đầu về ở với nhau rất hạnh phúc, vui vẻ. Chúng tôi còn lên kế hoạch với nhau từ giờ tới khi cưới sẽ cố gắng tiết kiệm được bao nhiêu tiền, sau mấy năm sẽ mua nhà, mua nhà sẽ như thế nào, hai đứa có bao nhiêu, người thân ra sao... Tôi làm gì cũng có kế hoạch rõ ràng và cố gắng thực hiện. Cũng vì thế tôi đi làm một năm được tăng lương 3 lần, từ 8 triệu lên 15 triệu. Bạn gái biết chút ngoại ngữ, lương khoảng 13,14 triệu gì đó tôi cũng không hỏi chính xác.

    Hai đứa ở với nhau nhưng vì chưa cưới nên tiền của ai người ấy giữ, tôi trả tiền phòng và tiền điện nước còn bạn gái chi trả tiền ăn uống. Hàng ngày tôi giặt quần áo và rửa bát, còn bạn gái nấu cơm tới giờ vẫn chia việc như vậy. Tôi cảm thấy bạn gái là người khá biết điều với những người xung quanh. Ngày này ngày kia đều mua quà cho bố mẹ hay ông bà tôi, tôi cũng như vậy. Nói chung hai đứa đều đã về nhà hai bên gia đình nhiều lần.

    Càng ngày càng có những chuyện làm cho tôi suy nghĩ và muốn hoãn chuyện cưới xin. Có một câu: "Người ta không bỏ nhau vì những chuyện lớn, thường bỏ nhau vì những chuyện nhỏ cộng lại". Tôi cảm thấy câu này rất đúng. Tôi ở một mình từ ngày còn đi học đại học nhưng lại khá gọn gàng, ngăn nắp. Bạn gái tuy không phải người bừa bộn nhưng cũng không được gọn gàng như tôi. Tôi nấu ăn xong sẽ lau bếp, máy xay, bếp nướng dùng xong thì cất gọn gàng vào chỗ cũ; nhà tắm tuần cọ một lần... Bạn gái tôi nấu ăn ngon nhưng lại không hay dọn dẹp, đồ dùng hay để lung tung. Ban đầu tôi nhắc nhẹ nhàng thì bạn gái dỗi, bảo tôi thích thì đi mà dọn. Rồi tôi có nói mọi chuyện chỉ nói một lần, bạn không làm thì tôi làm. Nhiều khi bạn gái nấu ăn rửa bát xong tôi lau bếp luôn, tắm xong tôi cọ nhà tắm luôn. Bạn gái tôi có dáng người khá đẹp, lại biết chút ăn mặc, biết đi đâu mặc gì; còn tôi ngày trước có để ý hình thức nhưng giờ không quan trọng lắm, tất nhiên lúc nào cũng sạch sẽ gọn gàng.

    Tôi đi làm thì không nói, về nhà mà rủ nhau đi chơi, đi ăn tôi chỉ thích mặc áo phông, quần ngố, đi dép lê. Có một cái áo tôi mua năm trước giờ vẫn rất thích nên mặc dù có 5, 6 cái áo phông khác. Nhiều lần hai đứa đi ăn uống, đi chơi nhà anh chị tôi đều mặc như vậy. Gần đây bạn gái hay bảo tôi đi đâu cũng mặc đi mặc lại bộ ấy, trong khi bạn tôi thì ăn mặc thế này thế kia, nhiều lúc đi cạnh tôi thấy xấu hổ. Tôi muốn thoải mái khi đi chơi và thấy hơi chạnh lòng một chút. Bạn gái mua cho tôi mấy cái áo phông nhưng toàn áo không cổ nên tôi không mặc ra ngoài. Vậy là lại dỗi. Hai đứa đi chơi về cô ấy bảo đi đường này gần hơn, tôi giải thích lại đi đường ấy có đèn đỏ, mà toàn xe ôtô to nên tôi đi đường khác xa hơn tẹo. Vậy là cả đường đi cô ấy không nói gì với tôi. Về nhà cô ấy nói tôi bảo thủ, gia trưởng, tôi không bỏ tính đấy thì sẽ không cưới nữa.

    Những chuyện đó tôi đều bỏ qua được dù cảm thấy không được thoải mái lắm. Gần đây, mỗi lần bạn gái tôi đi chơi ở đâu về hay kể anh này anh kia mới mua nhà, đứa bạn này lấy chồng mới mua nhà. Mặc dù cũng kể là mọi người mua trả góp như thế nào nhưng tôi cảm thấy có chút áp lực. Hôm trước còn bảo tôi, cưới nhau rồi hai đứa ở trọ được nhưng có con thì không ở trọ, bảo sang năm cưới nhau rồi cuối năm mua nhà, trả trước bao nhiêu, hàng tháng trả ra sao. Tôi có phân tích trước sau gì cũng sẽ mua nhưng giờ chưa có đồng nào, mua thì phải cả hai đứa cùng cố gắng, còn để mình tôi phải từ từ. Tôi không muốn mua được cái nhà mà lúc nào cũng áp lực vì một cục nợ trên đầu, vì cái nhà mà vợ con không dám ăn tiêu gì tôi cũng không chịu được. Cô ấy bảo tôi tính kỹ quá bao giờ mới mua được, người ta mua ầm ầm đấy thôi. Tiền lương hàng tháng tiêu hết có thấy dư được ít nào. Cô ấy không tiêu cho bản thân mấy mà chủ yếu tiêu cho người thân trong gia đình, còn tiền quần áo giày dép chủ yếu vẫn l http://chuyennhathanhhunghanoi.com à tôi mua cho trong những lần hai đứa đi lượn lờ ngoài phố.

    Ngoài lương ra tôi có làm thêm vài việc buổi tối, hàng tháng về quê gửi bố mẹ vài triệu, tiền quà cho các cháu, mua sắm đồ đạc và thiết bị tôi đều mua đồ tốt vì xác định sau này cưới sẵn dùng luôn. Xác định theo nghề, tôi lên kế hoạch đi học thêm nhiều thứ, từng khóa từng khóa một, mà học về chuyên ngành nên khóa học của tôi học phí khá cao. Tôi vẫn bảo bạn gái giờ có tiền thì đầu tư vào học hành, đừng đặt nặng quá vấn đề nhà cửa. Giờ mình đầu tư tiền vào đi học nâng cao nghiệp vụ, kỹ năng rồi hai ba năm sau kiếm lại sau. Lúc ấy có khi còn mua được nhà cao cấp hơn và trả hết nhanh hơn giờ. Nhiều lúc cô ấy bảo tôi không cẩn thận sẽ đi lấy người khác. Tôi biết là nói vậy chứ hiện tại cô ấy không có ai khác. Tôi nghĩ không nhẽ bao giờ mua được nhà thì cưới? Không biết bạn gái có đợi được tới lúc ấy không
     
  9. baoy962

    baoy962 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 25 tuổi ra trường đi làm được 2 năm, quê ở nông thôn, gia đình cơ bản không khá giả nhưng cũng chẳng khó khăn. Bạn gái bằng tuổi, học cùng trường cấp 3 với tôi, chúng tôi đều là mối tình đầu của nhau, yêu nhau hồi năm đầu đại học, được gần một năm thì chia tay, tới khi tôi học đại học năm thứ 5 thì quay lại. Mấy năm chia tay tôi không yêu ai vì tình cảm vẫn dành cho một người và lúc nào cũng muốn quay lại. Còn trong thời gian đó bạn gái có yêu hai người khác. Cả tôi và bạn gái đều là những người nghiêm túc trong các mối quan hệ, chưa bao giờ yêu chơi bời.

    Tôi tôn trọng bạn gái, cô ấy muốn đi chơi, đi ăn với ai kể cả là con trai tôi cũng không ngăn cấm, miễn sao nói với tôi một câu và về nhà trước 11h đêm là được. Hai đứa quay lại với nhau đến giờ được 3 năm, chưa một lần tôi hỏi về hai người kia vì nghĩ đã chia tay là không vui, mà chuyện không vui thì không muốn nhắc tới. Sau khi quay lại chúng tôi có quan hệ, bạn gái là người đầu tiên của tôi, còn 99% tôi không phải người đầu tiên của bạn ấy. Ban đầu tôi hơi suy nghĩ, cũng muốn hỏi nhưng rồi lại thôi. Từ đó tới giờ tôi cũng không để ý mấy chuyện đó, chẳng bao giờ nhắc tới.

    Chúng tôi ở cùng huyện, nhà cách nhau 10km, cả hai đã đi làm nên đều có suy nghĩ nghiêm túc tới chuyện cưới xin và xác định là đầu năm sau sẽ cưới. Vì thế chúng tôi dọn về ở với nhau từ Tết tới giờ. Thời gian đầu về ở với nhau rất hạnh phúc, vui vẻ. Chúng tôi còn lên kế hoạch với nhau từ giờ tới khi cưới sẽ cố gắng tiết kiệm được bao nhiêu tiền, sau mấy năm sẽ mua nhà, mua nhà sẽ như thế nào, hai đứa có bao nhiêu, người thân ra sao... Tôi làm gì cũng có kế hoạch rõ ràng và cố gắng thực hiện. Cũng vì thế tôi đi làm một năm được tăng lương 3 lần, từ 8 triệu lên 15 triệu. Bạn gái biết chút ngoại ngữ, lương khoảng 13,14 triệu gì đó tôi cũng không hỏi chính xác.

    Hai đứa ở với nhau nhưng vì chưa cưới nên tiền của ai người ấy giữ, tôi trả tiền phòng và tiền điện nước còn bạn gái chi trả tiền ăn uống. Hàng ngày tôi giặt quần áo và rửa bát, còn bạn gái nấu cơm tới giờ vẫn chia việc như vậy. Tôi cảm thấy bạn gái là người khá biết điều với những người xung quanh. Ngày này ngày kia đều mua quà cho bố mẹ hay ông bà tôi, tôi cũng như vậy. Nói chung hai đứa đều đã về nhà hai bên gia đình nhiều lần.

    Càng ngày càng có những chuyện làm cho tôi suy nghĩ và muốn hoãn chuyện cưới xin. Có một câu: "Người ta không bỏ nhau vì những chuyện lớn, thường bỏ nhau vì những chuyện nhỏ cộng lại". Tôi cảm thấy câu này rất đúng. Tôi ở một mình từ ngày còn đi học đại học nhưng lại khá gọn gàng, ngăn nắp. Bạn gái tuy không phải người bừa bộn nhưng cũng không được gọn gàng như tôi. Tôi nấu ăn xong sẽ lau bếp, máy xay, bếp nướng dùng xong thì cất gọn gàng vào chỗ cũ; nhà tắm tuần cọ một lần... Bạn gái tôi nấu ăn ngon nhưng lại không hay dọn dẹp, đồ dùng hay để lung tung. Ban đầu tôi nhắc nhẹ nhàng thì bạn gái dỗi, bảo tôi thích thì đi mà dọn. Rồi tôi có nói mọi chuyện chỉ nói một lần, bạn không làm thì tôi làm. Nhiều khi bạn gái nấu ăn rửa bát xong tôi lau bếp luôn, tắm xong tôi cọ nhà tắm luôn. Bạn gái tôi có dáng người khá đẹp, lại biết chút ăn mặc, biết đi đâu mặc gì; còn tôi ngày trước có để ý hình thức nhưng giờ không quan trọng lắm, tất nhiên lúc nào cũng sạch sẽ gọn gàng.

    Tôi đi làm thì không nói, về nhà mà rủ nhau đi chơi, đi ăn tôi chỉ thích mặc áo phông, quần ngố, đi dép lê. Có một cái áo tôi mua năm trước giờ vẫn rất thích nên mặc dù có 5, 6 cái áo phông khác. Nhiều lần hai đứa đi ăn uống, đi chơi nhà anh chị tôi đều mặc như vậy. Gần đây bạn gái hay bảo tôi đi đâu cũng mặc đi mặc lại bộ ấy, trong khi bạn tôi thì ăn mặc thế này thế kia, nhiều lúc đi cạnh tôi thấy xấu hổ. Tôi muốn thoải mái khi đi chơi và thấy hơi chạnh lòng một chút. Bạn gái mua cho tôi mấy cái áo phông nhưng toàn áo không cổ nên tôi không mặc ra ngoài. Vậy là lại dỗi. Hai đứa đi chơi về cô ấy bảo đi đường này gần hơn, tôi giải thích lại đi đường ấy có đèn đỏ, mà toàn xe ôtô to nên tôi đi đường khác xa hơn tẹo. Vậy là cả đường đi cô ấy không nói gì với tôi. Về nhà cô ấy nói tôi bảo thủ, gia trưởng, tôi không bỏ tính đấy thì sẽ không cưới nữa.

    Những chuyện đó tôi đều bỏ qua được dù cảm thấy không được thoải mái lắm. Gần đây, mỗi lần bạn gái tôi đi chơi ở đâu về hay kể anh này anh kia mới mua nhà, đứa bạn này lấy chồng mới mua nhà. Mặc dù cũng kể là mọi người mua trả góp như thế nào nhưng tôi cảm thấy có chút áp lực. Hôm trước còn bảo tôi, cưới nhau rồi hai đứa ở trọ được nhưng có con thì không ở trọ, bảo sang năm cưới nhau rồi cuối năm mua nhà, trả trước bao nhiêu, hàng tháng trả ra sao. Tôi có phân tích trước sau gì cũng sẽ mua nhưng giờ chưa có đồng nào, mua thì phải cả hai đứa cùng cố gắng, còn để mình tôi phải từ từ. Tôi không muốn mua được cái nhà mà lúc nào cũng áp lực vì một cục nợ trên đầu, vì cái nhà mà vợ con không dám ăn tiêu gì tôi cũng không chịu được. Cô ấy bảo tôi tính kỹ quá bao giờ mới mua được, người ta mua ầm ầm đấy thôi. Tiền lương hàng tháng tiêu hết có thấy dư được ít nào. Cô ấy không tiêu cho bản thân mấy mà chủ yếu tiêu cho người thân trong gia đình, còn tiền quần áo giày dép chủ yếu vẫn l http://chuyennhathanhhunghanoi.com à tôi mua cho trong những lần hai đứa đi lượn lờ ngoài phố.

    Ngoài lương ra tôi có làm thêm vài việc buổi tối, hàng tháng về quê gửi bố mẹ vài triệu, tiền quà cho các cháu, mua sắm đồ đạc và thiết bị tôi đều mua đồ tốt vì xác định sau này cưới sẵn dùng luôn. Xác định theo nghề, tôi lên kế hoạch đi học thêm nhiều thứ, từng khóa từng khóa một, mà học về chuyên ngành nên khóa học của tôi học phí khá cao. Tôi vẫn bảo bạn gái giờ có tiền thì đầu tư vào học hành, đừng đặt nặng quá vấn đề nhà cửa. Giờ mình đầu tư tiền vào đi học nâng cao nghiệp vụ, kỹ năng rồi hai ba năm sau kiếm lại sau. Lúc ấy có khi còn mua được nhà cao cấp hơn và trả hết nhanh hơn giờ. Nhiều lúc cô ấy bảo tôi không cẩn thận sẽ đi lấy người khác. Tôi biết là nói vậy chứ hiện tại cô ấy không có ai khác. Tôi nghĩ không nhẽ bao giờ mua được nhà thì cưới? Không biết bạn gái có đợi được tới lúc ấy không
     
  10. baothanh792

    baothanh792 Member

    Dịch vụ chuyển nhà Đông Anh
    Chuyển nhà đông anh theo những nam gân đây sự phát chuyển nghành kinh tế của khu vực huyện đông anh có các khu công nghiệp như khu công nghiệp bắc thăng long
    [​IMG]
    chuyển nhà đông anh​

    Chuyển nhà đông anh theo những nam gân đây sự phát chuyển nghành kinh tế của khu vực huyện đông anh có các khu công nghiệp như khu công nghiệp bắc thăng long , khu công nghiệp Nguyên Khê làm sự kinh tết phát chuyển cục nhanh các nhà đầu tư bất đông sản cũng phát triển theo xu hương có con đường võ Nguyên Giáp kéo dài tuwg sân bay nội bài về cầu nhật tân, làm cho hai bên đường nóng bỏng về giá đất sốt với nhưng người mua để ở và đi làm cho tiện đến nhưng tuyến đường thuận lợi, và các trung tâm hành chính công ty chuyển văn phòng kho bạc, chuyển văn phòng cho các khối cơ quan, như công an huyện, ủy ban nhân dân huyện, môi trường, phòng giáo dục, phòng tai nguyên, bưu điện
    • Chuyển nhà Bắc Hồng
    • Chuyển nhà Cao Lỗ
    • Chuyển nhà Cổ Loa
    • Chuyển nhà Đại Mạch
    • Chuyển nhà Đản Dị
    • Chuyển nhà Đào Cam Mộc
    • Chuyển nhà Đào Duy Tùng
    • Chuyển nhà Đông Hội
    • Chuyển nhà Dục Nội
    • Chuyển nhà Dục Tú
    • Chuyển nhà Ga Đông Anh
    • Chuyển nhà Gia Lương
    • Chuyển nhà Hải Bối
    • Chuyển nhà Hoàng Sa
    • Chuyển nhà Lâm Tiên
    • Chuyển nhà Lê Hữu Tựu
    • Chuyển nhà Liên Hà
    • Chuyển nhà Nam Hồng
    • Chuyển nhà Nguyên Khê
    • Chuyển nhà Nguyễn Thực
    • Chuyển nhà Phúc Lộc
    • Chuyển nhà Phương Trạch
    • Chuyển nhà Thiết Bị Điện
    • Chuyển nhà Thư Lâm
    • Chuyển nhà Thụy Lâm
    • Chuyển nhà Thụy Lôi
    • Chuyển nhà Trường Sa
    • Chuyển nhà Uy Nỗ
    • Chuyển nhà Vân Hà
    • Chuyển nhà Vân Nội
    • Chuyển nhà Vân Trì
    • Chuyển nhà Việt Hùng
    • Chuyển nhà Võ Nguyên Giáp
    • Chuyển nhà Võ Văn Kiệt
    • Chuyển nhà Xuân Canh
    • Chuyển nhà Yên Thường
    • Chuyển nhà Nam Hông
    • Công ty chuyển nhà hà nội: Dịch vụ, An toàn, Chất Lượng
    • Dịch vụ được ưu đãi.
      Miễn phí thùng carton cho khách hàng
      Miễn phí băng dính cho khách hàng
      Miễn phí màng chít cho khách hàng
      Miễn phí bao bì để đóng gói cho khách hàng
      Đ/c: Số nhà 16 Yên Hòa – Quận Cầu Giấy - TP. Hà Nội
      ĐT: ( 024) 37 733 733
    • Web: http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  11. baothanh792

    baothanh792 Member

    Dịch vụ chuyển nhà Bắc Ninh
    Dịch vụ chuyển nhà bắc ninh với những năm gần đấy và sự phát triển của tỉnh bắc ninh đã nổi lên các khu công nghiệp như ( sam sung ở huyện yên phong )
    [​IMG]
    Chuyển nhà bắc ninh​
    Dịch vụ chuyển nhà bắc ninh với những năm gần đấy và sự phát triển của tỉnh bắc ninh đã nổi lên các khu công nghiệp như ( sam sung ở huyện yên phong ) phát triển rất lớn của các nhà đầu tư của người hàn quốc với số vốn hàng chục nghìn tỷ đồng, với sự vượt trội khu công công nghiệp quê võ cũng hình thành cực nhanh ở phía nam và các ông chủ nhẩy vào mở công ty mấy các nhà máy sản xuất hàng điện
    tử để đáp ứng nhu cầu thì khu công nghiệp đã mở thêm các khu công nghiêp 2 và 3, thì khu công nghiệp visip bắc ninh cũng phát triển để cạnh tranh thị trường của tỉnh bắc ninh, trong khi đó tỉnh bắc ninh còn các làng nghề như đa hội chuyển đúc thép và các địa phương khác làm như tranh đông hồ, nhưng phải thấy các khu đô thị của tỉnh bắc ninh đã tạo nên các toà nhà chung cư cao tầng mọc lên san sát trong thành phố bác ninh, không ngừng sự phát triển chuyển nhà bắc ninh, chuyển văn phòng bắc ninh, đã thành lập các đội ngũ có chuyên môn kỹ thuật, mỹ thuật để đáp ứng cho các công ty và nhà dân với dịch vụ tốt nhất.
    Các Hạng Mục: Tháo dỡ giường – tủ - bàn nghế - bàn thờ từ nhà cũ, đóng gói bọc lót chống sước, chống va đập đảm bảo khi vận chuyển từ nhà cũ sang chỗ ở mới và lắp giáp lại như ban đầu và kê vào các vị chí theo yêu cầu của khách hàng thỏa mãn với nhu cầu của mình,
    Công ty chuyển nhà Bắc ninh cam kết miễn phí 100%
    • Miễn phí thùng carton.
    • Miễn phí băng dính.
    • Miễn phí bảo bì.
    • Miễn phí màng chít.
    • Miễn phí công khảo sát.
    • Yêu đãi khách hàng đặt lịch chuyển nhà, hay văn phòng trước một tuần.
    • Chuyển nhà Bắc Ninh – Dịch vụ, An Toàn, Chất Lượng
    • Để được sử dụng dịch vụ tốt nhất quý khách hàng liên hệ.
    CÔNG TY CHUYỂN NHÀ BẮC NINH – TAXI TẢI BẮC NINH
    Đ/c: 19 Ngô Sĩ Liên, Kinh Bắc, Thành phố Bắc Ninh, Bắc Ninh
    ĐT: 02437733733 - 0936070109
    Website: http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  12. baothanh792

    baothanh792 Member

    Taxi Tải Thành Hưng: 024.37.733.733
    Taxi tải thành hưng, là dịch vụ đầu tiền trên thành phố lớn nhất, trong đó Thành Phố Hà Nội, các quận huyện trực thuộc của TP.HN cũng như Thành Phố Hồ Chí Minh
    [​IMG]
    Taxi tải thành hưng​
    Taxi tải thành hưng, là đơn vị làm dịch vụ đầu tiền trên thành phố lớn nhất việt nam, trong đó như là Thành Phố Hà Nội, và các quận huyện trực thuộc của TP.HN cũng như Thành Phố Hồ Chí Minh, bao gồm từ quận một đến quận mười hai, và các tỉnh lân cận, để đáp ứng nhu cầu taxi tải thành hưng đưa ra các dịch vụ gần gũi mấy người dân việt nam, mấy khác quốc tế, do nhu cầu khách hàng sử dụng dịch vụ, công ty đưa ra dich vu thực tế nhất với hạng mục như sau
    • Taxi tải, chuyển nhà trọn gói cho người dận với các hộ gia đình lớn nhỏ.
    • Taxi tải, chuyển văn phòng trọn gói, cho các công ty lớn nhỏ trên địa bàn, TP. HN & TPHCM
    • Taxi tải, chuyển Văn phòng cơ quan nhà nươc trên địa bàn Thành Phố & các Quận huyện, Xã Phương trực thuộc trực thuộc hai thành phố lớn, Hà Nội và TPHCM
    • Taxi tải, chuyển văn phòng & đại sư quán đang cư trú tại Việt Nam
    • Taxi tải, chuyển nhà trọ cho người nước ngoài đến Việt Nam làm việc
    • Taxi tải, Thành Hưng: Dịch vụ, An toàn, Chất Lượng, cho khách hàng
    Dịch vụ được ưu đãi.
    Miễn phí thùng carton cho khách hàng
    Miễn phí băng dính cho khách hàng
    Miễn phí màng chít cho khách hàng
    Miễn phí bao bì để đóng gói cho khách hàng
    Miễn phí công khảo sát công việc
    Công ty TNHH xây dựng vận tải thành hưng
    Đ/c: Số nhà 16 Yên Hòa – Quận Cầu Giấy - TP. Hà Nội
    ĐT: ( 024) 37 733 733
    Email: ducphuongbs@gmail.com
    Website: http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  13. baothanh792

    baothanh792 Member

    Chuyển nhà thành hưng hà nội ôi là nữ, 22 tuổi, đã có người yêu. Tôi và anh quen nhau gần 2 năm nhưng chưa bao giờ đi quá giới hạn, thường đi chơi và có ngủ chung nhưng chưa làm gì. Tôi công việc chưa ổn định, người đó cũng vậy, cả hai vẫn chưa tìm ra phương án nào để về gần nhau. Tôi trong Nam, anh ngoài Bắc, chúng tôi không ngây thơ nhưng vẫn còn khá trong sáng, anh hiền và là trai ngoan nên những lúc nằm chung chúng tôi chỉ ôm ấp một chút rồi thôi.

    Tháng 10 năm ngoái tôi có cộng tác cho một sự kiện, tại đó tôi gặp một anh trai Hà Nội, là người tham dự hội nghị đó. Cả ngày tôi và anh ấy không nói chuyện với nhau nhưng đến khi kết thúc buổi tiệc, tôi ra về thì thấy anh ở đại sảnh. Hai đứa thấy nhau, tự nhiên cười và rồi cùng nói chuyện. Sau đó, tôi ngỏ ý muốn đưa anh đi quanh thành phố, ra biển để hóng mát và tám chuyện. Thực sự, lúc đó tôi chỉ nghĩ mình hiếu khách, muốn hiểu thêm con người ngoài Bắc thôi chứ không có ý định gì hết. Sau khi đi chơi và cũng có kha khá kỷ niệm liên quan đến giao thông (đi chơi tầm 2 tiếng), tôi đưa anh đến chỗ bạn anh và chào tạm biệt. Từ đó, hai đứa không gặp nhau cũng không liên lạc gì nữa bởi anh kể đã có người yêu, cô ấy hay ghen nên tôi cũng biết ý. Với cả lúc đó tôi cũng chỉ coi anh như một người bạn. Tôi nghĩ khi nào ra Hà Nội sẽ gọi anh, gặp gỡ như những người bạn lâu ngày.

    Tuy nhiên, đầu tháng 7 vừa rồi anh đi công tác và lại gọi cho tôi để hỏi thăm, ngỏ ý muốn gặp. Lúc đó tôi đang ở cách chỗ anh 20 km, lại tối rồi nên hẹn anh hôm sau. Anh nói hôm sau bận rồi, không gặp tôi được. Giá như lúc đó tôi cứng rắn một chút, không nhân nhượng thì chắc sẽ chẳng có gì. Tôi nghĩ anh đã gọi thì mình cũng nên trân trọng vì dù sao anh cũng nhớ tới mình. Tôi phi xe như bay lên thành phố gặp anh, hai đứa đi cà phê rồi ra biển ngồi nói chuyện đến tận 23h30 rồi nên anh không cho tôi đi xe về nữa. Anh chở tôi đi vòng vòng kiếm khách sạn để tôi ở qua đêm. Tôi nói để lên cất đồ rồi sẽ chở anh về khách sạn nơi anh ở. Sau khi lên cất đồ, hai đứa lần lượt đi vệ sinh xong anh lại nói ở với tôi đêm nay. Chẳng hiểu sao tôi đồng ý vì ngủ một mình cũng sợ, với lại nghĩ anh cũng chẳng làm gì mình đâu. taxi tải thành hưng

    Đương nhiên anh không làm gì tôi rồi. Chúng tôi nằm coi phim, tiếp tục nói chuyện, sau đó cả hai như bị hút vào nhau. Tôi nói với anh mình vẫn còn trong trắng dù thường xuyên đi chơi với bạn trai. Anh khá ngạc nhiên nhưng rồi nói đã hiểu. Đêm đó, chúng tôi ôm nhau, anh có hôn tôi, làm vài động tác massage lưng. Thành thật mà nói, chỉ mới âu yếm và hôn nhưng anh có vẻ thành thục và giỏi trong quan hệ. Hai đứa cứ nói chuyện rồi ôm nhau cho đến gần sáng hôm sau. Anh nói sau đêm nay chúng tôi sẽ không bao giờ gặp nhau nữa đâu. Anh cảm thấy có lỗi với người yêu anh và bạn trai tôi, rằng chúng tôi đang làm sai. Sau này nếu tôi có ra Hà Nội cũng đừng liên lạc với anh, anh không muốn bạn gái biết.

    Tôi nói như thế bất công quá, chúng tôi chưa đi quá giới hạn, sau này có thể là bạn, tại sao phải đánh mất tình bạn như thế. Anh nói không có câu chuyện nào là công bằng, như những mảnh ghép, có miếng lồi miếng lõm vậy thôi. Anh bảo hãy xem đêm nay như một kỷ niệm của hai đứa, anh làm tôi cảm thấy thoải mái, còn khi bước ra khỏi căn phòng anh sẽ quên tôi. Dù có nhớ nhưng anh sẽ chắc chắn quên được tôi, coi như duyên chỉ đến vậy thôi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Cho đến bây giờ tôi vẫn còn chưa hết bất ngờ, thẫn thờ và cảm thấy thật không công bằng với mình. Tôi chỉ muốn sau nay chúng tôi như những người bạn thôi. Tôi thấy có lỗi với người yêu nhưng thật sự cũng không muốn đánh mất một người bạn. Cả mấy tuần này, tôi như người mất hồn. Có ai giải thích hộ giờ tôi làm sao không?
     
  14. baothanh792

    baothanh792 Member

    Chuyển nhà thành hưng hà nội ôi là nữ, 22 tuổi, đã có người yêu. Tôi và anh quen nhau gần 2 năm nhưng chưa bao giờ đi quá giới hạn, thường đi chơi và có ngủ chung nhưng chưa làm gì. Tôi công việc chưa ổn định, người đó cũng vậy, cả hai vẫn chưa tìm ra phương án nào để về gần nhau. Tôi trong Nam, anh ngoài Bắc, chúng tôi không ngây thơ nhưng vẫn còn khá trong sáng, anh hiền và là trai ngoan nên những lúc nằm chung chúng tôi chỉ ôm ấp một chút rồi thôi.

    Tháng 10 năm ngoái tôi có cộng tác cho một sự kiện, tại đó tôi gặp một anh trai Hà Nội, là người tham dự hội nghị đó. Cả ngày tôi và anh ấy không nói chuyện với nhau nhưng đến khi kết thúc buổi tiệc, tôi ra về thì thấy anh ở đại sảnh. Hai đứa thấy nhau, tự nhiên cười và rồi cùng nói chuyện. Sau đó, tôi ngỏ ý muốn đưa anh đi quanh thành phố, ra biển để hóng mát và tám chuyện. Thực sự, lúc đó tôi chỉ nghĩ mình hiếu khách, muốn hiểu thêm con người ngoài Bắc thôi chứ không có ý định gì hết. Sau khi đi chơi và cũng có kha khá kỷ niệm liên quan đến giao thông (đi chơi tầm 2 tiếng), tôi đưa anh đến chỗ bạn anh và chào tạm biệt. Từ đó, hai đứa không gặp nhau cũng không liên lạc gì nữa bởi anh kể đã có người yêu, cô ấy hay ghen nên tôi cũng biết ý. Với cả lúc đó tôi cũng chỉ coi anh như một người bạn. Tôi nghĩ khi nào ra Hà Nội sẽ gọi anh, gặp gỡ như những người bạn lâu ngày.

    Tuy nhiên, đầu tháng 7 vừa rồi anh đi công tác và lại gọi cho tôi để hỏi thăm, ngỏ ý muốn gặp. Lúc đó tôi đang ở cách chỗ anh 20 km, lại tối rồi nên hẹn anh hôm sau. Anh nói hôm sau bận rồi, không gặp tôi được. Giá như lúc đó tôi cứng rắn một chút, không nhân nhượng thì chắc sẽ chẳng có gì. Tôi nghĩ anh đã gọi thì mình cũng nên trân trọng vì dù sao anh cũng nhớ tới mình. Tôi phi xe như bay lên thành phố gặp anh, hai đứa đi cà phê rồi ra biển ngồi nói chuyện đến tận 23h30 rồi nên anh không cho tôi đi xe về nữa. Anh chở tôi đi vòng vòng kiếm khách sạn để tôi ở qua đêm. Tôi nói để lên cất đồ rồi sẽ chở anh về khách sạn nơi anh ở. Sau khi lên cất đồ, hai đứa lần lượt đi vệ sinh xong anh lại nói ở với tôi đêm nay. Chẳng hiểu sao tôi đồng ý vì ngủ một mình cũng sợ, với lại nghĩ anh cũng chẳng làm gì mình đâu. taxi tải thành hưng

    Đương nhiên anh không làm gì tôi rồi. Chúng tôi nằm coi phim, tiếp tục nói chuyện, sau đó cả hai như bị hút vào nhau. Tôi nói với anh mình vẫn còn trong trắng dù thường xuyên đi chơi với bạn trai. Anh khá ngạc nhiên nhưng rồi nói đã hiểu. Đêm đó, chúng tôi ôm nhau, anh có hôn tôi, làm vài động tác massage lưng. Thành thật mà nói, chỉ mới âu yếm và hôn nhưng anh có vẻ thành thục và giỏi trong quan hệ. Hai đứa cứ nói chuyện rồi ôm nhau cho đến gần sáng hôm sau. Anh nói sau đêm nay chúng tôi sẽ không bao giờ gặp nhau nữa đâu. Anh cảm thấy có lỗi với người yêu anh và bạn trai tôi, rằng chúng tôi đang làm sai. Sau này nếu tôi có ra Hà Nội cũng đừng liên lạc với anh, anh không muốn bạn gái biết.

    Tôi nói như thế bất công quá, chúng tôi chưa đi quá giới hạn, sau này có thể là bạn, tại sao phải đánh mất tình bạn như thế. Anh nói không có câu chuyện nào là công bằng, như những mảnh ghép, có miếng lồi miếng lõm vậy thôi. Anh bảo hãy xem đêm nay như một kỷ niệm của hai đứa, anh làm tôi cảm thấy thoải mái, còn khi bước ra khỏi căn phòng anh sẽ quên tôi. Dù có nhớ nhưng anh sẽ chắc chắn quên được tôi, coi như duyên chỉ đến vậy thôi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Cho đến bây giờ tôi vẫn còn chưa hết bất ngờ, thẫn thờ và cảm thấy thật không công bằng với mình. Tôi chỉ muốn sau nay chúng tôi như những người bạn thôi. Tôi thấy có lỗi với người yêu nhưng thật sự cũng không muốn đánh mất một người bạn. Cả mấy tuần này, tôi như người mất hồn. Có ai giải thích hộ giờ tôi làm sao không?
     
  15. baothanh792

    baothanh792 Member

    Chuyển nhà thành hưng hà nội ôi là nữ, 22 tuổi, đã có người yêu. Tôi và anh quen nhau gần 2 năm nhưng chưa bao giờ đi quá giới hạn, thường đi chơi và có ngủ chung nhưng chưa làm gì. Tôi công việc chưa ổn định, người đó cũng vậy, cả hai vẫn chưa tìm ra phương án nào để về gần nhau. Tôi trong Nam, anh ngoài Bắc, chúng tôi không ngây thơ nhưng vẫn còn khá trong sáng, anh hiền và là trai ngoan nên những lúc nằm chung chúng tôi chỉ ôm ấp một chút rồi thôi.

    Tháng 10 năm ngoái tôi có cộng tác cho một sự kiện, tại đó tôi gặp một anh trai Hà Nội, là người tham dự hội nghị đó. Cả ngày tôi và anh ấy không nói chuyện với nhau nhưng đến khi kết thúc buổi tiệc, tôi ra về thì thấy anh ở đại sảnh. Hai đứa thấy nhau, tự nhiên cười và rồi cùng nói chuyện. Sau đó, tôi ngỏ ý muốn đưa anh đi quanh thành phố, ra biển để hóng mát và tám chuyện. Thực sự, lúc đó tôi chỉ nghĩ mình hiếu khách, muốn hiểu thêm con người ngoài Bắc thôi chứ không có ý định gì hết. Sau khi đi chơi và cũng có kha khá kỷ niệm liên quan đến giao thông (đi chơi tầm 2 tiếng), tôi đưa anh đến chỗ bạn anh và chào tạm biệt. Từ đó, hai đứa không gặp nhau cũng không liên lạc gì nữa bởi anh kể đã có người yêu, cô ấy hay ghen nên tôi cũng biết ý. Với cả lúc đó tôi cũng chỉ coi anh như một người bạn. Tôi nghĩ khi nào ra Hà Nội sẽ gọi anh, gặp gỡ như những người bạn lâu ngày.

    Tuy nhiên, đầu tháng 7 vừa rồi anh đi công tác và lại gọi cho tôi để hỏi thăm, ngỏ ý muốn gặp. Lúc đó tôi đang ở cách chỗ anh 20 km, lại tối rồi nên hẹn anh hôm sau. Anh nói hôm sau bận rồi, không gặp tôi được. Giá như lúc đó tôi cứng rắn một chút, không nhân nhượng thì chắc sẽ chẳng có gì. Tôi nghĩ anh đã gọi thì mình cũng nên trân trọng vì dù sao anh cũng nhớ tới mình. Tôi phi xe như bay lên thành phố gặp anh, hai đứa đi cà phê rồi ra biển ngồi nói chuyện đến tận 23h30 rồi nên anh không cho tôi đi xe về nữa. Anh chở tôi đi vòng vòng kiếm khách sạn để tôi ở qua đêm. Tôi nói để lên cất đồ rồi sẽ chở anh về khách sạn nơi anh ở. Sau khi lên cất đồ, hai đứa lần lượt đi vệ sinh xong anh lại nói ở với tôi đêm nay. Chẳng hiểu sao tôi đồng ý vì ngủ một mình cũng sợ, với lại nghĩ anh cũng chẳng làm gì mình đâu. taxi tải thành hưng

    Đương nhiên anh không làm gì tôi rồi. Chúng tôi nằm coi phim, tiếp tục nói chuyện, sau đó cả hai như bị hút vào nhau. Tôi nói với anh mình vẫn còn trong trắng dù thường xuyên đi chơi với bạn trai. Anh khá ngạc nhiên nhưng rồi nói đã hiểu. Đêm đó, chúng tôi ôm nhau, anh có hôn tôi, làm vài động tác massage lưng. Thành thật mà nói, chỉ mới âu yếm và hôn nhưng anh có vẻ thành thục và giỏi trong quan hệ. Hai đứa cứ nói chuyện rồi ôm nhau cho đến gần sáng hôm sau. Anh nói sau đêm nay chúng tôi sẽ không bao giờ gặp nhau nữa đâu. Anh cảm thấy có lỗi với người yêu anh và bạn trai tôi, rằng chúng tôi đang làm sai. Sau này nếu tôi có ra Hà Nội cũng đừng liên lạc với anh, anh không muốn bạn gái biết.

    Tôi nói như thế bất công quá, chúng tôi chưa đi quá giới hạn, sau này có thể là bạn, tại sao phải đánh mất tình bạn như thế. Anh nói không có câu chuyện nào là công bằng, như những mảnh ghép, có miếng lồi miếng lõm vậy thôi. Anh bảo hãy xem đêm nay như một kỷ niệm của hai đứa, anh làm tôi cảm thấy thoải mái, còn khi bước ra khỏi căn phòng anh sẽ quên tôi. Dù có nhớ nhưng anh sẽ chắc chắn quên được tôi, coi như duyên chỉ đến vậy thôi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Cho đến bây giờ tôi vẫn còn chưa hết bất ngờ, thẫn thờ và cảm thấy thật không công bằng với mình. Tôi chỉ muốn sau nay chúng tôi như những người bạn thôi. Tôi thấy có lỗi với người yêu nhưng thật sự cũng không muốn đánh mất một người bạn. Cả mấy tuần này, tôi như người mất hồn. Có ai giải thích hộ giờ tôi làm sao không?
     
  16. baothanh792

    baothanh792 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 30 tuổi, chồng 31, chúng tôi có cậu con trai 7 tuổi. Tôi sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, lại tự lập từ nhỏ nên tính cách khá mạnh mẽ, tự tin vảo bản thân và chưa từng dựa dẫm vào ai, tôi tự đi làm, tự đi học, tự tìm việc, khi sinh con tôi cũng tự lo toan mọi thứ, trừ khi bé còn nhỏ thì phải nhờ bà ngoại lên trông. Sau này 2 tuổi bé đi học thì tôi tự trông. Thu nhập của tôi cũng ổn định hơn chồng, lương tầm 10 triệu, còn chồng làm tầm 8 triệu mỗi tháng, tháng có tháng không vì công việc của anh không ổn định.

    Tôi là người dễ nóng nảy nhưng nhanh chóng quên, dễ nổi giận nhưng không bao giờ giận ai lâu quá một ngày, kể cả bạn bè anh em hay đồng nghiệp. Tôi mua bán cũng khá dễ tính, mua đại, cái gì quan trọng tôi thường tìm hiểu kĩ hơn, còn lại những thứ khác tôi không kỹ tính. Trong nhà, tôi luôn là người phải dọn dẹp, chồng luộm thuộm, ăn đâu bỏ đó, đi tới đâu là có rác theo tới đó. Ví dụ anh mua trái cây, bỏ ra rửa, bịch đựng anh vứt ngay ở bếp thay vì bỏ vào thùng rác, ăn cơm xong bỏ luôn đĩa chén hay tô ở chỗ anh ngồi rồi đứng dậy đi chứ không bỏ vào bồn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi tiết kiệm và biết tính toán, luôn hy sinh bản thân để cho con có cuộc sống tốt hơn. Tôi có thể chỉ ăn một tô mì gói buổi sáng và để dành tiền mua bộ đồ đẹp cho con, còn chồng ngược lại, anh không thể ăn như tôi, thay vào đó anh ăn tô phở rồi nói con còn nhỏ, không nhất thiết phải tốn kém. Anh luôn nghĩ đến nhu cầu bản thân trước khi nghĩ cho người khác. Nếu giận ai, anh giận rất dai, vợ chồng mà giận nhau thì tôi luôn đi làm lành trước, đã vậy còn phải nịnh bợ. Có khi cả ngày anh mới thèm nói chuyện với tôi. Tôi lo cho con, sợ nó ảnh hưởng vì bố mẹ không hạnh phúc, vì thế cố đi làm lành cùng chồng cho yên chuyện.

    Anh giận bố cũng giận rất dai, cả hai người đều nóng tính, tôi hay phân tích đúng sai chuyện cha mẹ với con cái cho anh nghe. Anh nhất quyết không nghe, thù hằn với cả bố ruột mình. Kể cả mẹ anh có khi anh cũng giận đến cả tháng. Đôi khi mẹ anh xuống nước nhịn mà anh cũng bơ đi không thèm nói, những chuyện nhỏ nhặt trong sinh hoạt hàng ngày cũng làm anh giận cả bố lẫn mẹ. Bạn bè tôi tới nhà không bao giờ anh niềm nở, chán quá họ cũng không muốn đến nữa; trong khi bạn bè anh tới chơi, tôi luôn là người cởi mở hỏi han. taxi tải thành hưng

    Sau 8 năm kết hôn, giờ tôi chán tới mức ôm con bỏ đi và ly thân, không muốn quay về căn nhà đó. Tôi đi được mấy tháng anh khóc lóc van xin mẹ con tôi về rồi hứa sẽ thay đổi. Nói thật, giờ tôi nhìn chồng mình như một khúc gỗ, không còn cảm nhận đó là người đàn ông mạnh mẽ bao dung, chia sẻ với vợ, mà thay vào đó là người có tính nhỏ mọn đàn bà, làm tôi phát chán. Nhiều lúc nghĩ thương con, tôi muốn quay về, vì làm mẹ đơn thân rất vất vả, nhưng thực sự không còn chút tình cảm nào dành cho chồng mình, xa mấy tháng tôi thấy mình thật vui vẻ, trẻ trung. Tôi có nên quay về với người đàn ông có tính nhỏ mọn ích kỷ đó không? Liệu anh có thay đổi bản chất không?
     
  17. baothanh792

    baothanh792 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 30 tuổi, chồng 31, chúng tôi có cậu con trai 7 tuổi. Tôi sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, lại tự lập từ nhỏ nên tính cách khá mạnh mẽ, tự tin vảo bản thân và chưa từng dựa dẫm vào ai, tôi tự đi làm, tự đi học, tự tìm việc, khi sinh con tôi cũng tự lo toan mọi thứ, trừ khi bé còn nhỏ thì phải nhờ bà ngoại lên trông. Sau này 2 tuổi bé đi học thì tôi tự trông. Thu nhập của tôi cũng ổn định hơn chồng, lương tầm 10 triệu, còn chồng làm tầm 8 triệu mỗi tháng, tháng có tháng không vì công việc của anh không ổn định.

    Tôi là người dễ nóng nảy nhưng nhanh chóng quên, dễ nổi giận nhưng không bao giờ giận ai lâu quá một ngày, kể cả bạn bè anh em hay đồng nghiệp. Tôi mua bán cũng khá dễ tính, mua đại, cái gì quan trọng tôi thường tìm hiểu kĩ hơn, còn lại những thứ khác tôi không kỹ tính. Trong nhà, tôi luôn là người phải dọn dẹp, chồng luộm thuộm, ăn đâu bỏ đó, đi tới đâu là có rác theo tới đó. Ví dụ anh mua trái cây, bỏ ra rửa, bịch đựng anh vứt ngay ở bếp thay vì bỏ vào thùng rác, ăn cơm xong bỏ luôn đĩa chén hay tô ở chỗ anh ngồi rồi đứng dậy đi chứ không bỏ vào bồn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi tiết kiệm và biết tính toán, luôn hy sinh bản thân để cho con có cuộc sống tốt hơn. Tôi có thể chỉ ăn một tô mì gói buổi sáng và để dành tiền mua bộ đồ đẹp cho con, còn chồng ngược lại, anh không thể ăn như tôi, thay vào đó anh ăn tô phở rồi nói con còn nhỏ, không nhất thiết phải tốn kém. Anh luôn nghĩ đến nhu cầu bản thân trước khi nghĩ cho người khác. Nếu giận ai, anh giận rất dai, vợ chồng mà giận nhau thì tôi luôn đi làm lành trước, đã vậy còn phải nịnh bợ. Có khi cả ngày anh mới thèm nói chuyện với tôi. Tôi lo cho con, sợ nó ảnh hưởng vì bố mẹ không hạnh phúc, vì thế cố đi làm lành cùng chồng cho yên chuyện.

    Anh giận bố cũng giận rất dai, cả hai người đều nóng tính, tôi hay phân tích đúng sai chuyện cha mẹ với con cái cho anh nghe. Anh nhất quyết không nghe, thù hằn với cả bố ruột mình. Kể cả mẹ anh có khi anh cũng giận đến cả tháng. Đôi khi mẹ anh xuống nước nhịn mà anh cũng bơ đi không thèm nói, những chuyện nhỏ nhặt trong sinh hoạt hàng ngày cũng làm anh giận cả bố lẫn mẹ. Bạn bè tôi tới nhà không bao giờ anh niềm nở, chán quá họ cũng không muốn đến nữa; trong khi bạn bè anh tới chơi, tôi luôn là người cởi mở hỏi han. taxi tải thành hưng

    Sau 8 năm kết hôn, giờ tôi chán tới mức ôm con bỏ đi và ly thân, không muốn quay về căn nhà đó. Tôi đi được mấy tháng anh khóc lóc van xin mẹ con tôi về rồi hứa sẽ thay đổi. Nói thật, giờ tôi nhìn chồng mình như một khúc gỗ, không còn cảm nhận đó là người đàn ông mạnh mẽ bao dung, chia sẻ với vợ, mà thay vào đó là người có tính nhỏ mọn đàn bà, làm tôi phát chán. Nhiều lúc nghĩ thương con, tôi muốn quay về, vì làm mẹ đơn thân rất vất vả, nhưng thực sự không còn chút tình cảm nào dành cho chồng mình, xa mấy tháng tôi thấy mình thật vui vẻ, trẻ trung. Tôi có nên quay về với người đàn ông có tính nhỏ mọn ích kỷ đó không? Liệu anh có thay đổi bản chất không?
     
  18. baothanh792

    baothanh792 Member

    Chuyển nhà thành hưng Tôi 30 tuổi, anh 42 tuổi, chúng tôi quen nhau tình cờ qua mạng xã hội và bất ngờ anh cũng là bạn học của chị tôi. Tôi là nhân viên văn phòng, anh là công an, chúng tôi chưa có con. Thời gian anh ngủ lại cơ quan rất nhiều, một tháng anh ngủ lại cơ quan khoảng 10 ngày. Tôi lấy anh vì anh rất hiền, thương động vật. Tôi cũng thương cảm cho hoàn cảnh của anh, anh từng có người yêu nhưng bị lừa hết tiền và lâm vào cảnh nợ nần.

    Về chung sống tôi càng thương anh nhiều hơn vì anh quá hiền, lo lắng cho tôi nhiều. Người ngoài nhìn vào ai cũng nghĩ chúng tôi rất hạnh phúc nhưng thực ra tôi cảm thấy rất mệt mỏi. Mỗi đêm khi nằm cạnh anh tôi đều thấy buồn và tủi thân, là vợ chồng gần 2 năm nhưng số lần gần gũi nhau chưa đến 9 lần. Mỗi lần tôi nhắc nhở anh luôn tìm cách né tránh như than thở mệt mỏi, buồn ngủ, làm biếng..., thậm chí anh còn đổ lỗi vì tôi cảm, đau lưng nên không muốn quan hệ, sợ nguy hiểm cho tôi. Nếu có quan hệ thì anh cũng qua loa cho xong chuyện và không hề quan tâm đến cảm xúc của tôi.

    Tôi đã nhắc nhở anh nhiều lần, đưa anh đi khám nhưng kết quả khám bình thường. Tôi có mua sâm cho anh uống nhưng anh lại không uống, lúc có tôi thì anh uống cho tôi coi, lúc không có tôi thì anh cũng không uống. Đỉnh điểm là từ hơn 6 tháng nay chúng tôi không có quan hệ gì. Tôi hỏi thì anh luôn né tránh và than thở, hỏi anh có phải là gay không, anh im lặng, đôi lúc anh nói “Em khùng quá” và không bao giờ trả lời tôi lý do né tránh quan hệ vợ chồng. Điều làm tôi cố gắng chịu đựng anh đến bây giờ là vì anh quá hiền, chăm lo cho tôi. Sau giờ làm tôi nấu ăn rửa chén thì anh quét nhà, lau nhà, tôi giặt đồ thì anh phơi đồ. Anh luôn chia sẻ việc nhà cùng tôi. Tôi cũng không nghĩ anh ngoại tình vì bản thân được nhận xét là xinh đẹp, trắng trẻo, cao ráo. Nhiều lần tôi cố tình thay đồ trước mặt anh mà anh không vui, hầu như không có cảm xúc gì với tôi. Bao nhiêu lần nói chuyện nghiêm túc với anh mà anh đều rung đùi cười khẩy, như kiểu tôi bị điên, nếu căng quá thì anh khóc lóc van xin. Sau khi tôi dịu cơn giận thì anh lại như vậy, luôn né tránh chuyện quan hệ. taxi tải thành hưng

    Gần đây tôi suy nghĩ rất nhiều về chuyện ly hôn nhưng chưa đành lòng vì còn thương anh nhiều. Chúng tôi cùng nhau vượt qua khó khăn về tài chính, nợ nần, đêm khuya hai người nhìn nhau vì nhà dột, không có chỗ ngủ, có tháng chưa có lương mà còn phải trả nợ, hai đứa cũng không dám mua sắm quần áo gì, tôi thì mặc quần áo cũ của chị gái cho, anh thỉnh thoảng mới mua cái áo. Nếu tôi ly hôn bây giờ thì thấy thật tội nghiệp cho anh vì chúng tôi còn đang trả nợ, tôi không muốn mang tiếng oan rằng bỏ anh vì nợ nần. Lúc cưới nhau, tôi có mượn tiền gia đình để trả phần nợ cá nhân của anh và một phần trả nợ tổ chức đám cưới. Còn hơn một năm nữa là chúng tôi trả xong nợ. Tôi luôn tự nhủ bản thân, cố gắng chịu đựng đến khi trả nợ xong thì ra đi nhưng mỗi ngày với tôi là một ngày buồn, buồn vì còn thương anh, buồn vì luôn canh cánh suy nghĩa anh là gay, buồn vì tôi quá tủi thân.

    “Nếu anh có vô tình đọc được bài viết này, em mong anh hãy suy nghĩ kỹ về chuyện của mình. Nếu anh thật sự trân trọng hôn nhân của chúng ta thì em mong anh sẽ thay đổi. Mọi thứ đã quá giới hạn chịu đựng của em. Ngoại hình mình trái ngược, anh nợ nần, vệ sinh kém, lười tắm, lười đánh răng, ăn xong lăn ra ngủ, anh hay đổ thừa em..., em đều chấp nhận được vì thương anh. Nhưng nếu anh mang em làm bức bình phong thì em sẽ không bao giờ tha thứ" http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  19. baothanh792

    baothanh792 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 25 tuổi, bạn trai bằng tuổi, chúng tôi rất yêu thương và tôn trọng nhau. Cả hai đều có công việc ổn định và dự định cuối năm sau sẽ kết hôn vì gia đình hai bên đều ủng hộ. Tôi đã về nhà bạn trai nhiều lần, có một điều làm tôi suy nghĩ và muốn tìm ra giải pháp khắc phục. Mẹ anh rất tốt bụng và dễ tính, tuy nhiên sau bữa cơm cô thường để lại thức ăn thừa, bất kỳ thứ gì thừa cô đều để lại, từ bát nước chấm, bát xì dầu, vài miếng cà ghém, vài miếng thịt miếng xương, nước luộc rau... Tôi nhớ có lần một bát canh măng sau khi ăn chỉ còn nước, một ít măng, mấy miếng cổ cánh cô vẫn để lại, hôm sau mua thêm măng và lại cho vào nấu tiếp, ăn tiếp, thừa nước cô tiếp tục để lại.

    Tôi xin nhấn mạnh lại là dù còn rất ít, không ngon, kể cả là một chút nước chấm cô cũng để lại. Chảo rán đậu còn chút dầu ăn cô cũng đậy vung không rửa để tối xào gì đó. Trong tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp rất nhiều thứ nhưng toàn là thức ăn thừa, thức ăn để lâu, để lẫn lộn... Nhiều lần tôi dọn tủ lạnh và phải bỏ đi nhiều thứ. Tôi viết lên đây muốn hỏi ý kiến các anh chị xem có cách nào để khắc phục thói quen của mẹ bạn trai không. Tôi rất tôn trọng nếp sống của gia đình bạn trai nên vẫn ăn uống rất bình thường khi ở nhà anh. Mong nhận được sự chia sẻ của các anh chị và các bạn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     
  20. baoy962

    baoy962 Member

    CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
    Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
    HỢP ĐỒNG VẬN CHUYỂN BƯU PHẨM BƯU KIỆN
    • Căn cứ Bộ luật Dân sự của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam được ban hành ngày 27 tháng 6 năm 2005;
    • Căn cứ luật Thương mại của Nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam được ban hành ngày 27 tháng 6 năm 2005;
    • Căn cứ vào nhu cầu và khả năng của mỗi bên.
    Hôm nay, ngày 05 tháng 8 năm 2018. Hai bên chúng tôi gồm có:

    BÊN A: CÔNG TY CỔ PHẦN OMABAY

    Đại diện : Bùi Văn Du Chức vụ: Giám đốc

    Địa chỉ : Số 476 Đường Bưởi, Phường Vĩnh Phúc, Quận Ba Đình, TP.Hà Nội

    STK : 21710000228838

    Tại Ngân Hàng : Ngân Hàng TM CP Đầu tư và Phát Triển Việt Nam – CN Từ Liêm

    Điện thoại : 02538243824

    Mã số thuế : 0107984821

    BÊN B: Công ty TNHH chuyển nhà thành hưng & taxi tải thành hưng

    Đại diện : Ông Nguyễn Văn Phương Chức vụ: Giám đốc

    Địa chỉ : Số 03 ngách 1 ngõ đình 3, xã Nam Hông, huyện Đông Anh, TP, Hà Nội

    Điện thoại : (024)37 733 733

    STK : 116000149957, Vietinbank chi nhánh Đông Anh

    Mã số thuế : 0106864754

    Hai bên cùng nhau thoả thuận, ký kết hợp đồng vận chuyển hàng hoá với các điều khoản như sau:

    ĐIỀU 1: BÊN B NHẬN VẬN CHUYỂN CHO BÊN A NHỮNG KHỐI LƯỢNG BƯU KIỆN:

    Tên Hàng: Bưu Phẩm, Bưu Kiện Có Tem dán đầy đủ



    ĐIỀU 2: ĐỊA ĐIỂM, PHƯƠNG THỨC GIAO NHẬN, THỜI GIAN VẬN CHUYỂN

    Nơi nhận trả hàng: Trên địa bàn hà nội và các tỉnh lân cận

    ĐIỀU 3: CƯỚC VẬN CHUYỂN VÀ PHƯƠNG THỨC THANH TOÁN
    • Cước vận chuyển: Tính kilomet bằng Việt Nam đồng theo từng loại xe và bảng giá phụ lục hợp đồng
    ( Giá trên chưa bao gồm thuế GTGT 10% ) chưa tính phí cầu đường, cầu phà.


    • Sau khi bên B vân chuyển và bàn giao các đơn hàng cũng như bàn giao đầy đủ các giấy tờ liên quan cho bên A, bên A chốt kilomet trong ngày cho bên B ngay sau khi bên vận chuyển trong một tháng thì bên A Thanh Toán 100% giá trị hợp đồng cho bên B bằng tiền mặt, hay chuyển khoản
    ĐIỀU 4: TRÁCH NHIỆM CỦA MỖI BÊN 4.1 . Bên A :
    • Có trách nhiệm đảm bảo thủ tục giấy tờ hàng hoá hợp lệ, đúng quy định của Nhà nước;
    • Thanh toán cước vận chuyển (như điều 3). Nếu thanh toán chậm phải chịu trả lãi suất hàng tháng theo quy định của ngân hàng;
    • Tổ chức giám sát công việc giao đon hàng, đầu nhận – trả hàng.
    4.2 . Bên B :
    • Có trách nhiệm bố trí, sắp xếp nhân sự, phương tiện hợp lý, đảm bảo vận chuyển an toàn, giao hàng đúng thời gian quy định.
    • Nếu mất mát, hư hỏng hàng, giao hàng chậm phải chịu bồi thường 100% giá trị trên thiệt hại do mình gây ra.
    ĐIỀU 5: ĐIỀU KHOẢN CHUNG http://chuyennhathanhhunghanoi.com
    • Hợp đồng này có hiệu lực kể từ ngày ký đến hết ngày 03/08/2018 . Sau 10 ngày kể từ ngày hợp đồng hết hiệu lực, nếu hai bên không có tranh chấp nào thì hợp đồng mặc nhiên được thanh lý và không còn giá trị pháp lý.
    • Hai bên cam kết thực hiện tốt những điều khoản trên. Nếu bên nào vi phạm phải chịu hoàn toàn trách nhiệm. Trong quá trình thực hiện, nếu có gì vướng mắc phải cùng nhau bàn bạc giải quyết.
    • Hợp đồng được lập thành 02 bản có giá trị như nhau, mỗi bên giữ 01 bản.
    ĐẠI DIỆN BÊN A ĐẠI DIỆN BÊN B

     

Chia sẻ trang này