chuyển nhà thành hưng

Thảo luận trong 'Tin tức, hình ảnh về Bonsai' bắt đầu bởi baothanh792, 12/7/18 lúc 11:31.

  1. baothanh792

    baothanh792 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 26 tuổi, lấy chồng gần 4 năm nhưng thực sự thấy không hạnh phúc. Chồng hơn tôi đúng 10 tuổi nên chuyện chăn gối không hòa hợp. Chúng tôi có với nhau một bé gần 3 tuổi. Thực sự trong suốt thời gian mang bầu tôi có đòi hỏi chồng quan hệ, do đó là nhu cầu thôi, nhưng chồng cứ từ chối, nào là sợ động thai, sợ bé thế này thế nọ. Sau sinh tận 5 tháng anh cũng không động chạm gì đến tôi. Từ lúc cưới nhau đến giờ chuyện đó đều do tôi chủ động, thật sự tôi cảm thấy chán nản vô cùng.

    Gần đây tôi giận quá đã nói hết những suy nghĩ của mình thì anh nói do anh lớn tuổi nên không có ham muốn nhiều, chứ không phải anh không thương hay đồng tính gì cả. Nhiều lúc như vậy tôi muốn ly hôn với chồng vì cuộc sống như thế quá nhàm chán. Vợ chồng với nhau mà anh không bao giờ ôm ấp hay âu yếm tôi. Nhiều lúc thấy vợ chồng người khác mà tôi tủi thân. Đôi khi tôi nghĩ cuộc sống như vậy chẳng khác nào bạn bè, rồi mọi việc như một guồng quay hàng ngày, cứ xoay vòng như thế. Phụ nữ yêu bằng tai nhưng với anh thì chẳng bao giờ có lời lẽ, tính tình lại cộc lốc. Tôi quá buồn và thất vọng về cuộc sống như thế này. Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên, chân thành cảm ơn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  2. baothanh792

    baothanh792 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 39 tuổi, bắt đầu đi làm từ năm 24 tuổi đến nay đã được 15 năm. Trong suốt thời gian đó tôi đã chuyển việc qua tổng cộng 19 công ty khác nhau, nơi nào làm lâu nhất được 2 năm rưỡi, nơi ngắn nhất làm một tuần. Các công ty tôi từng trải qua cũng rất đa dạng. Tôi từng làm cho trung tâm bất động sản, cơ quan hành chính nhà nước, công ty toàn cầu của Mỹ, công ty luật của Hàn, của Việt Nam, dự án dầu khí, một công ty viễn thông của Hàn và một của Nhật. Giờ tôi chán nản ở công ty thứ 19 là một công ty sản xuất của Nhật.

    Tại mỗi nơi tôi đều hứa với mình sẽ cố gắng tập trung làm việc và họ cũng không đuổi tôi, tuy nhiên cứ sau một thời gian khoảng 8 tháng đến một năm là tôi cảm thấy chán nản nên tự xin nghỉ. Tôi từng mở công ty riêng từ 4 năm trước nhưng khi đó còn non quan hệ, non về mối khách hàng nên không có thu nhập suốt 5 tháng, tôi lại phải đi làm thuê tiếp, từ đó đến nay chuyển việc liên tục. Cũng may ở gia đình thì vợ tôi công việc ổn định nên cũng tạm cố lo được chi tiêu gia đình, với nhà mua vay ngân hàng và học phí cho hai con nhỏ.

    Tuy vậy tôi cũng không muốn để gánh nặng kinh tế trên vai vợ hoàn toàn, vì thế trong quãng thời gian nghỉ việc không có khách hàng, không có thu nhập, tôi thực sự rất khủng hoảng. Tôi loay hoay suốt và ảnh hưởng sức khỏe, ảnh hưởng cả tâm lý làm việc. Tôi đã nói chuyện với vợ nhiều, hồi mới cưới vợ cũng lo lắng cho công việc của tôi và khuyên tôi nhiều nhưng đến giờ sau hơn 10 năm mà tình trạng chuyển việc của tôi vẫn vậy thì cô ấy không còn quan tâm nữa. Điều này cũng đúng thôi vì cô ấy còn lo chăm con cái và nhà cửa, công việc. Tôi cũng ít tâm sự với vợ về công việc, coi đó là chuyện của riêng mình phải giải quyết. Tôi đi học nhiều khóa kỹ năng, khóa phát triển bản thân để tìm giải pháp cho việc này. Học nhiều quá khiến thời gian dành cho gia đình không còn nhiều, đôi khi lại lục đục gia đình.

    Tôi đang làm trưởng phòng cho công ty lớn của Nhật, mức lương khá ổn, môi trường tốt, công ty nổi tiếng, có điều tôi chán ghét môi trường làm việc, chán ghét các đồng nghiệp và cung cách quản lý chặt chẽ, gò bó. Tôi hoàn toàn làm được việc và có năng lực, tuy vậy vì chán nản tôi không thể kiên trì và chăm chỉ được. Tôi ghét cảm giác cứ phải chịu đựng. Tôi thèm được tự do bay nhảy, được tự quyết định công việc của mình; tự tập trung thời gian làm gì, phục vụ gì thay vì hiện tại cứ phải lo báo cáo từng đoạn một công việc của mình cho sếp trên, chịu sự quản lý của hệ thống công ty. Ở công ty cũng nhiều cái rối ren nên tôi cảm thấy cuộc sống thực sự là một sự chịu đựng. Tuy vậy do chuyển việc nhiều quá rồi nên tôi hiện giờ hầu như là con số 0. Tôi không thực sự giỏi về kiến thức chuyên môn như các bạn trẻ, quan hệ công việc cũng không có nhiều, không được rộng. Mỗi tối về chán nản tôi không ngủ được suy nghĩ nhiều mà không định hướng được, điều này cũng ảnh hưởng tới sức khỏe.

    Tôi nghĩ mình có nên bất chấp tất cả ra mở công ty riêng một lần nữa không. Năm nay tôi gần 40 rồi, có thể còn 30 năm cuộc đời nữa để làm việc, giờ chuyển việc tiếp ở tuổi này không có nơi nào nhận, mà làm tiếp thì tâm trạng chán nản nhiều lúc muốn tự tử, rất ảnh hưởng đến sức khỏe tâm lý. Nếu nghỉ ở công ty này tôi muốn nghỉ trong trạng thái tâm lý tốt nhất, hoàn thành các công việc tốt nhất. Tôi đã gặp bác sĩ tâm lý nhiều lần rồi nhưng chưa giải quyết được triệt để. Tôi nhận ra mình thực sự thích làm việc nhưng ghét sự gò bó, ghét bị quản lý. Tôi cũng không chịu đựng được sự nghèo hèn khi không có khách hàng, không có thu nhập. Tôi sống không được uyển chuyển và linh hoạt lắm. Nếu ở lại chịu đựng để được có đồng lương ổn định tôi cũng làm được nhưng thực sự trong lòng không muốn thế, tâm trạng cứ dần dần rời xa công việc và không kết nối với đồng nghiệp, dù ở đây là môi trường làm việc tập thể rất cao. Nhiều lúc người ngoài nhìn vào thèm có được vị trí cao và công việc như tôi, còn tôi trong lòng day dứt và rất buồn nản với chính mình. http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     
  3. baothanh792

    baothanh792 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 25 tuổi, bạn trai bằng tuổi, chúng tôi rất yêu thương và tôn trọng nhau. Cả hai đều có công việc ổn định và dự định cuối năm sau sẽ kết hôn vì gia đình hai bên đều ủng hộ. Tôi đã về nhà bạn trai nhiều lần, có một điều làm tôi suy nghĩ và muốn tìm ra giải pháp khắc phục. Mẹ anh rất tốt bụng và dễ tính, tuy nhiên sau bữa cơm cô thường để lại thức ăn thừa, bất kỳ thứ gì thừa cô đều để lại, từ bát nước chấm, bát xì dầu, vài miếng cà ghém, vài miếng thịt miếng xương, nước luộc rau... Tôi nhớ có lần một bát canh măng sau khi ăn chỉ còn nước, một ít măng, mấy miếng cổ cánh cô vẫn để lại, hôm sau mua thêm măng và lại cho vào nấu tiếp, ăn tiếp, thừa nước cô tiếp tục để lại.

    Tôi xin nhấn mạnh lại là dù còn rất ít, không ngon, kể cả là một chút nước chấm cô cũng để lại. Chảo rán đậu còn chút dầu ăn cô cũng đậy vung không rửa để tối xào gì đó. Trong tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp rất nhiều thứ nhưng toàn là thức ăn thừa, thức ăn để lâu, để lẫn lộn... Nhiều lần tôi dọn tủ lạnh và phải bỏ đi nhiều thứ. Tôi viết lên đây muốn hỏi ý kiến các anh chị xem có cách nào để khắc phục thói quen của mẹ bạn trai không. Tôi rất tôn trọng nếp sống của gia đình bạn trai nên vẫn ăn uống rất bình thường khi ở nhà anh. Mong nhận được sự chia sẻ của các anh chị và các bạn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     
  4. baothanh792

    baothanh792 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi và bạn trai quen nhau được một năm rưỡi. Chúng tôi học chung ngành, đi thực tập cùng một nơi nên thời gian gặp nhau có thể lên tới 12h/ngày, 6 ngày/tuần. Khoảng nửa năm trở lại đây, bạn trai tôi thường xuyên tỏ ra khó chịu dù mới là đầu ngày và hoàn toàn không có việc gì xảy ra. Tôi nói chuyện hay hỏi han thì khoảng 50% là vờ như không nghe thấy rồi lảng đi, số còn lại là do tôi tức quá la lớn nên mới trả lời, nhưng mặt hết sức khó chịu. Nếu có tranh cãi, hoặc là tôi nhịn không nói ra, hoặc là nói ra nhưng bạn trai cũng không thèm để ý. Tôi thấy anh có chỗ chưa đúng, góp ý thì anh bảo tôi đừng lo chuyện của anh, dù tất cả mọi người đều thấy anh sai. Tôi giận thì anh giận ngược lại tôi. Nhiều lúc tôi tự hỏi: không lẽ con trai mà cũng tới tháng sao?

    Anh làm gì, đi đâu cũng bí mật với tôi, nếu tình cờ biết được và hỏi, anh cũng không nói. Dù nhiều lúc chỉ là đi mua hoa cúc về cho mẹ nấu trà nhưng anh vẫn giấu tôi. Những lúc như vậy, tôi cảm thấy mình như người dưng của anh, rất buồn và khó chịu. Mà con gái buồn tủi thì hay khóc. Lúc mới quen anh thường dỗ dành ôm ấp, bây giờ hễ tôi khóc thì anh chỉ im lặng thở dài hoặc bỏ đi nơi khác. Ngoài việc tôi kể ở trên thì còn lại bạn trai rất tốt. Tôi đi đâu không cần nhờ anh cũng chở đi. Ăn uống gì anh cũng sẵn sàng mua cho tôi. Nhiều hôm tôi đi học thêm về tối không có thời gian nấu ăn, anh nấu sẵn đem qua cho tôi luôn. Vì anh có cả lúc quan tâm và bỏ mặc nên tôi thật sự hoang mang, không biết anh có còn yêu tôi không? Xin nghe ý kiến từ chuyên gia tâm lý và độc giả dành cho tôi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     
  5. baothanh792

    baothanh792 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi và bạn trai quen nhau được một năm rưỡi. Chúng tôi học chung ngành, đi thực tập cùng một nơi nên thời gian gặp nhau có thể lên tới 12h/ngày, 6 ngày/tuần. Khoảng nửa năm trở lại đây, bạn trai tôi thường xuyên tỏ ra khó chịu dù mới là đầu ngày và hoàn toàn không có việc gì xảy ra. Tôi nói chuyện hay hỏi han thì khoảng 50% là vờ như không nghe thấy rồi lảng đi, số còn lại là do tôi tức quá la lớn nên mới trả lời, nhưng mặt hết sức khó chịu. Nếu có tranh cãi, hoặc là tôi nhịn không nói ra, hoặc là nói ra nhưng bạn trai cũng không thèm để ý. Tôi thấy anh có chỗ chưa đúng, góp ý thì anh bảo tôi đừng lo chuyện của anh, dù tất cả mọi người đều thấy anh sai. Tôi giận thì anh giận ngược lại tôi. Nhiều lúc tôi tự hỏi: không lẽ con trai mà cũng tới tháng sao?

    Anh làm gì, đi đâu cũng bí mật với tôi, nếu tình cờ biết được và hỏi, anh cũng không nói. Dù nhiều lúc chỉ là đi mua hoa cúc về cho mẹ nấu trà nhưng anh vẫn giấu tôi. Những lúc như vậy, tôi cảm thấy mình như người dưng của anh, rất buồn và khó chịu. Mà con gái buồn tủi thì hay khóc. Lúc mới quen anh thường dỗ dành ôm ấp, bây giờ hễ tôi khóc thì anh chỉ im lặng thở dài hoặc bỏ đi nơi khác. Ngoài việc tôi kể ở trên thì còn lại bạn trai rất tốt. Tôi đi đâu không cần nhờ anh cũng chở đi. Ăn uống gì anh cũng sẵn sàng mua cho tôi. Nhiều hôm tôi đi học thêm về tối không có thời gian nấu ăn, anh nấu sẵn đem qua cho tôi luôn. Vì anh có cả lúc quan tâm và bỏ mặc nên tôi thật sự hoang mang, không biết anh có còn yêu tôi không? Xin nghe ý kiến từ chuyên gia tâm lý và độc giả dành cho tôi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     
  6. baothanh792

    baothanh792 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 41 tuổi, có 2 con trai, còn vợ tôi 33 tuổi. Cách đây vài năm, tôi bị tai nạn xe máy, khi tỉnh lại thì trí nhớ rất kém, tình trạng này kéo dài mất khoảng một năm. Lúc ấy vợ tôi bế con nhỏ mới được 2 tháng tuổi đi và đòi ly dị. Cô ấy đi đến nay đã được 2 năm. Hiện tại, sức khỏe tôi đã ổn và đi làm. Đầu năm nay, vợ tôi đưa con về cho nhà ngoại chăm. Trong thời gian cô ấy và con ở bên ngoài, thỉnh thoảng tôi cũng có đến thăm con. Tôi không biết hiện tại vợ có người khác hay chưa vì không theo dõi hoặc để ý, mà cũng ít gặp. Giờ tôi hy vọng vợ có thể quay về để gia đình tôi được đoàn tụ. Mong chuyên gia và quý độc giả tư vấn giúp, làm thế nào để thuyết phục vợ tôi quay về. Tôi xin cảm ơn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     

Chia sẻ trang này