Chuyển nhà thành hưng 5

Thảo luận trong 'Tin tức, hình ảnh về Bonsai' bắt đầu bởi baothanh792, 6/6/18.

  1. baothanh792

    baothanh792 Member

    Dịch vụ chuyển nhà Hà Nội
    Dịch vụ chuyển nhà hà nội những năm gần đây người dân đã phát chuyển kinh tế, và các đô thi mọc lên và các khu chung cư cũng làm tâm điển cho người dân đề cặp
    [​IMG]
    chuyển nhà hà nội​
    Dịch vụ chuyển nhà hà nội những năm gần đây người dân đã phát chuyển kinh tế, và các đô thi mọc lên và các khu chung cư cũng làm tâm điển cho người dân đề cặp mua nhà , và các đại gia mau biệt thự để ở công ty chuyển nhà hà nội cũng phát chuyển theo nhu cầu của người dân, để đáp ưng khách hàng công đã chuyển khai nhân lực và các ông thợ có tay nghề loại giỏi để phục vụ về mọi hình thức tháo lắp giường, tháo tủ quần áo, tháo lắp mà thờ, tháo lắp máy giặt, tháo lắp ti vi, tháo lắp bình nóng lạnh, tháo lắp điều hòa, với mức chi phí hợp lý nhất cho khách hàng, phục vụ nhiệt tình, cam kết bọc đồ cẩn thận công ty đã làm cho các cơ quan nhà nước,.
    Chuyển kho bạc nhà nước, chuyển văn phòng thành ủy Hà Nội, chuyển văn phòng ban tuyên giáo trung ương, chuyển văn phòng uy bạn nhân dân quân hoàn kiếm, chuyển văn phòng uy ban nhân quân hai bà trưng, chuyển văn phòng ủy ban nhân dân quận cầu giấy, chuyển khối cơ quan quận đống đa, chuyển khôi cơ quan quận thanh xuân, chuyển khối cơ quan quân hà đông, chuyển khối cơ quan quận tây hồ, chuyển khối cơ quan quận ba đình, chuyển khối cơ quan quận long biên, chuyển khối cơ quan quận nam từ liêm, chuyển khối cơ quan quận bắc từ liên, và tất cả các huyện trực thuộc hà nội.
    • Chuyển nhà hà nội
    • Chuyển nhà cầu giấy
    • Chuyển nhà ba đình
    • Chuyển nhà tây hồ
    • Chuyển nhà đống đa
    • Chuyển nhà hai bà trưng
    • Chuyển nhà thành xuân
    • Chuyển nhà hoàn kiếm
    • Chuyển nhà hà đông
    • Chuyển nhà long biên
    • Chuyển nhà nam từ liêm
    • Chuyển nhà bắc từ liêm
    • Chuyển nhà đông anh
    • Chuyển nhà sóc sơn
    • Chuyển nhà mê linh
    • Chuyển nhà gia lâm
    • Chuyển nhà thanh trì
    • Chuyển nhà phú xuyên
    • Chuyển nhà đan phượng
    • Chuyển nhà hoài đức
    • Chuyển nhà thanh oai
    • Chuyển nhà tx sơn tây
    Công ty chuyển nhà hà nội: Dịch vụ, An toàn, Chất Lượng
    Dịch vụ được ưu đãi.
    Miễn phí thùng carton cho khách hàng
    Miễn phí băng dính cho khách hàng
    Miễn phí màng chít cho khách hàng
    Miễn phí bao bì để đóng gói cho khách hàng
    Đ/c: Số nhà 16 Yên Hòa – Quận Cầu Giấy - TP. Hà Nội
    ĐT: ( 024) 37 733 733
    Web: http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  2. baothanh792

    baothanh792 Member

    Dịch vụ chuyển nhà Thành Hưng - Uy tín chuyên nghiệp
    Uy tín chất lượng, An toàn tiết kiệm, có đội ngũ nhiệt tình, cười nói vui vẻ, trong công việc, cảm ơn các bạn đã chuyển giúp gia đình công việc tốt 02437733733
    [​IMG]
    Taxi Tải Thành Hưng​
    • Chuyển nhà trọn gói thành hưng, Uy tín chất lượng
    • và nhiều cụm từ khác liên quan đến dịch vụ chuyển nhà chuyển nhà trọn gói.taxi tải thành hưngBạn cần chuyển nhà bạn chưa có kinh nghiệm bạn không biết nhờ ai chuyển nhà cho mình, thì có Google giúp đỡ bạn một cách nhanh nhất đó là tìm kiếm lấy từ khóa, ví dụ chuyển nhà thành hung, hay là
    • Và nghĩ đến chuyển nhà thì chưa tim được đơn vị nào làm chuyên nghiệp tại hà nội và bạn sợ gặp phải đơn vị làm kém chất lương, và chưa tạo được thương hiêu uy tín, nên hay giả mạo các công ty lớn để lấy công việc làm rồi làm âu kem chất lương
    • Công ty xe tải thành hưng
    • đã đưa ra cho khách hàng những thông tin chính xác nhất của công ty ( số điện thoại ở hà nội 024 37 733 733 và miền nam 028 36 360 360 và Web: http://chuyennhathanhhunghanoi.com/ công ty không dung số điện thoại gi đông nếu các websie mà QC có SDT gi động là giả mạo của công ty Thành Hưng
    • Công ty nhận chuyển nhà, văn phòng trọn gói, hoặc kho xưởng, công ty cho thuê xe chạy trong thành phố và đi các tỉnh Công ty cam kết 100% chất lượng bọc gói cận thận vận chuyển nhẹ nhang, nhanh gọn đảm bảo an toàn về nội thất cũng như đồ gia dụng của từng gia đình cũng như văn phòng công sở cơ quạn đảm bào làm xong mấy lấy tiền của khách hàng
    • Công ty cung cấp thừng carton, băng dính, bao bì, màng chít, miễn phí 100% cho khách hàng, nên khách hàng yên tâm đến với công ty thành hung
    • Xe tải thành hưng, chuyên cung cấp dịch vụ
    • chuyển nhà trọn gói uy tín, chất lượng. Đến tận nơi khảo sát và báo giá cho bạn khi cần, kể cả ngày nghỉ hay ngày lễ.
    • Điểm qua đôi chút về công ty chúng tôi: Công Ty TNHH Xe Tải Thành Hưng khai sinh ra loại hình chuyển hàng hóa bằng taxi tải. Được phát triển từ những năm qua, sử dụng xe tải để chuyên chở hàng hóa, thay cho xe xích lô, xe ba gác. Từ đó Thành Hưng dần được người dân biết đến và ủng hộ. Cho đến nay công ty đã trở thành đơn vị chuyển nhà trọn gói uy tín, chuyển văn phòng trọn gói giá rẻ có thương hiệu tốt nhất tại Việt Nam.
    • Mỗi khi khách hàng sử dụng
    • của chúng tôi sẽ đều được phục vụ chu đáo nhất có thể. Ngay khi tiếp nhận thông tin khách hàng qua tổng đài, chúng tôi sẽ cử nhân viên đến khảo sát tận nơi. Quá trình khảo sát giúp cho việc kiểm kê đồ dùng cần chuyển và tính giá vận chuyển. Chuyển nhà trọn gói sẽ bao gồm cả đóng gói và vận chuyển, sắp xếp đồ dùng từ nhà cũ sang nhà mới. Sau quá trình này nhân viên sẽ đưa ra mức giá trọn gói cho khách hàng. Tùy vào khối lượng đồ dùng và quãng đường vận chuyển mà có mức giá khác nhau.dịch vụ chuyển nhà trọn gói
    • Khi chuyển nhà trọn gói thành hưng thực hiện quá trình vận chuyển đồ, quý khách có thể giám sát quá trình thực hiện. Nhắc nhở các bạn nhân viên cẩn thận với các đồ dễ vỡ. Hoặc đóng gói sắp xếp đồ dùng theo mong muốn của quý khách. Sau khi hoàn tất quá trình vận chuyển quý khách hàng có thời gian để kiểm kê lại toàn bộ đồ dùng trước khi thanh toán hợp đồng.
    • Các hợp đồng chuyển nhà trọn gói Thành Hưng sẽ đều đảm bảo thực hiện đúng quy trình trên. Quý khách hàng có thể dựa vào đó để việc giám sát công việc được thuận tiện hơn. Ngoài ra các vật dụng đóng gói đi kèm như thùng carton, băng quấn, mút, xốp,… sẽ được chúng tôi cung cấp miễn phí.
    • Gọi xe tải chuyển nhà trọn gói thành hưng qua tổng đài ( 024 ) 37 733 733 Một điểm khá tiện ích cho quý khách hàng đó là Thành Hưng đã sử dụng tổng đài ( 024 ) 37 733 733. Hệ thống tổng đài miễn phí cước cuộc gọi đến. Từ ngày 15/5/2015
    • Hệ thống tổng đài mới khá dễ nhớ. Thành Hưng miễn phí toàn bộ cước phí để khách hàng chủ động hơn khi gọi đến. Cũng góp phần vào việc loại bỏ những đơn vị chuyển nhà trọn gói Thành Hưng giả khi quý khách quen với việc sử dụng tổng đài mới này.
    • Khi quý khách cần dịch vụ chuyển nhà Thành Hưng tại Hà Nội và Hồ Chí Minh chỉ cần gọi: ( 024 ) 37 733 733 / ( 028 ) 36 360 360 Quý khách lựa chọn địa điểm mình cần và sẽ được nhân viên tiếp nhận ngay tức thì. Số tổng đài rất dễ nhớ nên Thành Hưng mong quý khách sẽ đón nhận và sử dụng thường xuyên.
    • còn luôn lắng nghe khách hàng. Mọi ý kiến đóng góp về dịch vụ từ phía quý khách là cơ sở để Thành Hưng dựa vào đó phát triển dịch vụ tốt hơn. Chuyển nhà Thành HưngKhông chỉ cung cấp dịch vụ chất lượng với giá tốt đến khách hàng.
    • Hiện có nhiều thành hưng giả mạo taxi tải thành hưng
    • Hiện nay, có rất nhiều cá nhân cũng như các tổ chức đã lợi dụng thương hiệu uy tín của Taxi tải Thành Hưng để giả mạo và cung cấp dịch vụ chuyển nhà trọn gói chất lượng kém, giá cả đắt đỏ tới Quý khách hàng. Các đơn vị này thường nhận mình là chuyển nhà Thành Hưng hoặc là công ty con, công ty liên kết với Thành Hưng.
    • Họ thực hiện quảng cáo trên google và khách hàng không biết sẽ ngẫu nhiên chọn phải. Điều này không những gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự uy tín Xe tải Thành Hưng, mà còn gây thiệt hại to lớn đối với Quý khách khi đổ vỡ, thậm chí mất mát tài sản mà không được bồi thường.
    • Quý khách hàng lưu ý các thông tin liên hệ của Thành Hưng để tránh gọi phải dịch vụ giả!
    • Dịch vụ chuyển nhà trọn gói Thành Hưng luôn sẵn sàng hỗ trợ quý khách vào tất cả các ngày trong
    • Công ty chân thành cảm ơn tới tất cả các khách hàng đã quan tâm, và đồng hành đến dịch vụ chuyển nhà văn phòng trọn gói của công ty trong nhiều năm qua
    • Mọi chi tiết xin liên hệ
    • Công Ty TNHH Xây Dựng Vận Tải Thành Hưng
    • 16, Phường Yên Hòa, Quận Cầu Giấy, Thành Phố Hà NộiĐịa chỉ:
    • ( 024 ) 37 733 733Điện Thoại:
    • ducphuongbds@gmail.com: Email
    • Website: http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     
  3. baothanh792

    baothanh792 Member

    Chuyển nhà thành hưng hà nội ôi là nữ, 22 tuổi, đã có người yêu. Tôi và anh quen nhau gần 2 năm nhưng chưa bao giờ đi quá giới hạn, thường đi chơi và có ngủ chung nhưng chưa làm gì. Tôi công việc chưa ổn định, người đó cũng vậy, cả hai vẫn chưa tìm ra phương án nào để về gần nhau. Tôi trong Nam, anh ngoài Bắc, chúng tôi không ngây thơ nhưng vẫn còn khá trong sáng, anh hiền và là trai ngoan nên những lúc nằm chung chúng tôi chỉ ôm ấp một chút rồi thôi.

    Tháng 10 năm ngoái tôi có cộng tác cho một sự kiện, tại đó tôi gặp một anh trai Hà Nội, là người tham dự hội nghị đó. Cả ngày tôi và anh ấy không nói chuyện với nhau nhưng đến khi kết thúc buổi tiệc, tôi ra về thì thấy anh ở đại sảnh. Hai đứa thấy nhau, tự nhiên cười và rồi cùng nói chuyện. Sau đó, tôi ngỏ ý muốn đưa anh đi quanh thành phố, ra biển để hóng mát và tám chuyện. Thực sự, lúc đó tôi chỉ nghĩ mình hiếu khách, muốn hiểu thêm con người ngoài Bắc thôi chứ không có ý định gì hết. Sau khi đi chơi và cũng có kha khá kỷ niệm liên quan đến giao thông (đi chơi tầm 2 tiếng), tôi đưa anh đến chỗ bạn anh và chào tạm biệt. Từ đó, hai đứa không gặp nhau cũng không liên lạc gì nữa bởi anh kể đã có người yêu, cô ấy hay ghen nên tôi cũng biết ý. Với cả lúc đó tôi cũng chỉ coi anh như một người bạn. Tôi nghĩ khi nào ra Hà Nội sẽ gọi anh, gặp gỡ như những người bạn lâu ngày.

    Tuy nhiên, đầu tháng 7 vừa rồi anh đi công tác và lại gọi cho tôi để hỏi thăm, ngỏ ý muốn gặp. Lúc đó tôi đang ở cách chỗ anh 20 km, lại tối rồi nên hẹn anh hôm sau. Anh nói hôm sau bận rồi, không gặp tôi được. Giá như lúc đó tôi cứng rắn một chút, không nhân nhượng thì chắc sẽ chẳng có gì. Tôi nghĩ anh đã gọi thì mình cũng nên trân trọng vì dù sao anh cũng nhớ tới mình. Tôi phi xe như bay lên thành phố gặp anh, hai đứa đi cà phê rồi ra biển ngồi nói chuyện đến tận 23h30 rồi nên anh không cho tôi đi xe về nữa. Anh chở tôi đi vòng vòng kiếm khách sạn để tôi ở qua đêm. Tôi nói để lên cất đồ rồi sẽ chở anh về khách sạn nơi anh ở. Sau khi lên cất đồ, hai đứa lần lượt đi vệ sinh xong anh lại nói ở với tôi đêm nay. Chẳng hiểu sao tôi đồng ý vì ngủ một mình cũng sợ, với lại nghĩ anh cũng chẳng làm gì mình đâu. taxi tải thành hưng

    Đương nhiên anh không làm gì tôi rồi. Chúng tôi nằm coi phim, tiếp tục nói chuyện, sau đó cả hai như bị hút vào nhau. Tôi nói với anh mình vẫn còn trong trắng dù thường xuyên đi chơi với bạn trai. Anh khá ngạc nhiên nhưng rồi nói đã hiểu. Đêm đó, chúng tôi ôm nhau, anh có hôn tôi, làm vài động tác massage lưng. Thành thật mà nói, chỉ mới âu yếm và hôn nhưng anh có vẻ thành thục và giỏi trong quan hệ. Hai đứa cứ nói chuyện rồi ôm nhau cho đến gần sáng hôm sau. Anh nói sau đêm nay chúng tôi sẽ không bao giờ gặp nhau nữa đâu. Anh cảm thấy có lỗi với người yêu anh và bạn trai tôi, rằng chúng tôi đang làm sai. Sau này nếu tôi có ra Hà Nội cũng đừng liên lạc với anh, anh không muốn bạn gái biết.

    Tôi nói như thế bất công quá, chúng tôi chưa đi quá giới hạn, sau này có thể là bạn, tại sao phải đánh mất tình bạn như thế. Anh nói không có câu chuyện nào là công bằng, như những mảnh ghép, có miếng lồi miếng lõm vậy thôi. Anh bảo hãy xem đêm nay như một kỷ niệm của hai đứa, anh làm tôi cảm thấy thoải mái, còn khi bước ra khỏi căn phòng anh sẽ quên tôi. Dù có nhớ nhưng anh sẽ chắc chắn quên được tôi, coi như duyên chỉ đến vậy thôi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Cho đến bây giờ tôi vẫn còn chưa hết bất ngờ, thẫn thờ và cảm thấy thật không công bằng với mình. Tôi chỉ muốn sau nay chúng tôi như những người bạn thôi. Tôi thấy có lỗi với người yêu nhưng thật sự cũng không muốn đánh mất một người bạn. Cả mấy tuần này, tôi như người mất hồn. Có ai giải thích hộ giờ tôi làm sao không?
     
  4. baothanh792

    baothanh792 Member

    Chuyển nhà thành hưng hà nội ôi là nữ, 22 tuổi, đã có người yêu. Tôi và anh quen nhau gần 2 năm nhưng chưa bao giờ đi quá giới hạn, thường đi chơi và có ngủ chung nhưng chưa làm gì. Tôi công việc chưa ổn định, người đó cũng vậy, cả hai vẫn chưa tìm ra phương án nào để về gần nhau. Tôi trong Nam, anh ngoài Bắc, chúng tôi không ngây thơ nhưng vẫn còn khá trong sáng, anh hiền và là trai ngoan nên những lúc nằm chung chúng tôi chỉ ôm ấp một chút rồi thôi.

    Tháng 10 năm ngoái tôi có cộng tác cho một sự kiện, tại đó tôi gặp một anh trai Hà Nội, là người tham dự hội nghị đó. Cả ngày tôi và anh ấy không nói chuyện với nhau nhưng đến khi kết thúc buổi tiệc, tôi ra về thì thấy anh ở đại sảnh. Hai đứa thấy nhau, tự nhiên cười và rồi cùng nói chuyện. Sau đó, tôi ngỏ ý muốn đưa anh đi quanh thành phố, ra biển để hóng mát và tám chuyện. Thực sự, lúc đó tôi chỉ nghĩ mình hiếu khách, muốn hiểu thêm con người ngoài Bắc thôi chứ không có ý định gì hết. Sau khi đi chơi và cũng có kha khá kỷ niệm liên quan đến giao thông (đi chơi tầm 2 tiếng), tôi đưa anh đến chỗ bạn anh và chào tạm biệt. Từ đó, hai đứa không gặp nhau cũng không liên lạc gì nữa bởi anh kể đã có người yêu, cô ấy hay ghen nên tôi cũng biết ý. Với cả lúc đó tôi cũng chỉ coi anh như một người bạn. Tôi nghĩ khi nào ra Hà Nội sẽ gọi anh, gặp gỡ như những người bạn lâu ngày.

    Tuy nhiên, đầu tháng 7 vừa rồi anh đi công tác và lại gọi cho tôi để hỏi thăm, ngỏ ý muốn gặp. Lúc đó tôi đang ở cách chỗ anh 20 km, lại tối rồi nên hẹn anh hôm sau. Anh nói hôm sau bận rồi, không gặp tôi được. Giá như lúc đó tôi cứng rắn một chút, không nhân nhượng thì chắc sẽ chẳng có gì. Tôi nghĩ anh đã gọi thì mình cũng nên trân trọng vì dù sao anh cũng nhớ tới mình. Tôi phi xe như bay lên thành phố gặp anh, hai đứa đi cà phê rồi ra biển ngồi nói chuyện đến tận 23h30 rồi nên anh không cho tôi đi xe về nữa. Anh chở tôi đi vòng vòng kiếm khách sạn để tôi ở qua đêm. Tôi nói để lên cất đồ rồi sẽ chở anh về khách sạn nơi anh ở. Sau khi lên cất đồ, hai đứa lần lượt đi vệ sinh xong anh lại nói ở với tôi đêm nay. Chẳng hiểu sao tôi đồng ý vì ngủ một mình cũng sợ, với lại nghĩ anh cũng chẳng làm gì mình đâu. taxi tải thành hưng

    Đương nhiên anh không làm gì tôi rồi. Chúng tôi nằm coi phim, tiếp tục nói chuyện, sau đó cả hai như bị hút vào nhau. Tôi nói với anh mình vẫn còn trong trắng dù thường xuyên đi chơi với bạn trai. Anh khá ngạc nhiên nhưng rồi nói đã hiểu. Đêm đó, chúng tôi ôm nhau, anh có hôn tôi, làm vài động tác massage lưng. Thành thật mà nói, chỉ mới âu yếm và hôn nhưng anh có vẻ thành thục và giỏi trong quan hệ. Hai đứa cứ nói chuyện rồi ôm nhau cho đến gần sáng hôm sau. Anh nói sau đêm nay chúng tôi sẽ không bao giờ gặp nhau nữa đâu. Anh cảm thấy có lỗi với người yêu anh và bạn trai tôi, rằng chúng tôi đang làm sai. Sau này nếu tôi có ra Hà Nội cũng đừng liên lạc với anh, anh không muốn bạn gái biết.

    Tôi nói như thế bất công quá, chúng tôi chưa đi quá giới hạn, sau này có thể là bạn, tại sao phải đánh mất tình bạn như thế. Anh nói không có câu chuyện nào là công bằng, như những mảnh ghép, có miếng lồi miếng lõm vậy thôi. Anh bảo hãy xem đêm nay như một kỷ niệm của hai đứa, anh làm tôi cảm thấy thoải mái, còn khi bước ra khỏi căn phòng anh sẽ quên tôi. Dù có nhớ nhưng anh sẽ chắc chắn quên được tôi, coi như duyên chỉ đến vậy thôi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Cho đến bây giờ tôi vẫn còn chưa hết bất ngờ, thẫn thờ và cảm thấy thật không công bằng với mình. Tôi chỉ muốn sau nay chúng tôi như những người bạn thôi. Tôi thấy có lỗi với người yêu nhưng thật sự cũng không muốn đánh mất một người bạn. Cả mấy tuần này, tôi như người mất hồn. Có ai giải thích hộ giờ tôi làm sao không?
     
  5. baothanh792

    baothanh792 Member

    Chuyển nhà thành hưng hà nội ôi là nữ, 22 tuổi, đã có người yêu. Tôi và anh quen nhau gần 2 năm nhưng chưa bao giờ đi quá giới hạn, thường đi chơi và có ngủ chung nhưng chưa làm gì. Tôi công việc chưa ổn định, người đó cũng vậy, cả hai vẫn chưa tìm ra phương án nào để về gần nhau. Tôi trong Nam, anh ngoài Bắc, chúng tôi không ngây thơ nhưng vẫn còn khá trong sáng, anh hiền và là trai ngoan nên những lúc nằm chung chúng tôi chỉ ôm ấp một chút rồi thôi.

    Tháng 10 năm ngoái tôi có cộng tác cho một sự kiện, tại đó tôi gặp một anh trai Hà Nội, là người tham dự hội nghị đó. Cả ngày tôi và anh ấy không nói chuyện với nhau nhưng đến khi kết thúc buổi tiệc, tôi ra về thì thấy anh ở đại sảnh. Hai đứa thấy nhau, tự nhiên cười và rồi cùng nói chuyện. Sau đó, tôi ngỏ ý muốn đưa anh đi quanh thành phố, ra biển để hóng mát và tám chuyện. Thực sự, lúc đó tôi chỉ nghĩ mình hiếu khách, muốn hiểu thêm con người ngoài Bắc thôi chứ không có ý định gì hết. Sau khi đi chơi và cũng có kha khá kỷ niệm liên quan đến giao thông (đi chơi tầm 2 tiếng), tôi đưa anh đến chỗ bạn anh và chào tạm biệt. Từ đó, hai đứa không gặp nhau cũng không liên lạc gì nữa bởi anh kể đã có người yêu, cô ấy hay ghen nên tôi cũng biết ý. Với cả lúc đó tôi cũng chỉ coi anh như một người bạn. Tôi nghĩ khi nào ra Hà Nội sẽ gọi anh, gặp gỡ như những người bạn lâu ngày.

    Tuy nhiên, đầu tháng 7 vừa rồi anh đi công tác và lại gọi cho tôi để hỏi thăm, ngỏ ý muốn gặp. Lúc đó tôi đang ở cách chỗ anh 20 km, lại tối rồi nên hẹn anh hôm sau. Anh nói hôm sau bận rồi, không gặp tôi được. Giá như lúc đó tôi cứng rắn một chút, không nhân nhượng thì chắc sẽ chẳng có gì. Tôi nghĩ anh đã gọi thì mình cũng nên trân trọng vì dù sao anh cũng nhớ tới mình. Tôi phi xe như bay lên thành phố gặp anh, hai đứa đi cà phê rồi ra biển ngồi nói chuyện đến tận 23h30 rồi nên anh không cho tôi đi xe về nữa. Anh chở tôi đi vòng vòng kiếm khách sạn để tôi ở qua đêm. Tôi nói để lên cất đồ rồi sẽ chở anh về khách sạn nơi anh ở. Sau khi lên cất đồ, hai đứa lần lượt đi vệ sinh xong anh lại nói ở với tôi đêm nay. Chẳng hiểu sao tôi đồng ý vì ngủ một mình cũng sợ, với lại nghĩ anh cũng chẳng làm gì mình đâu. taxi tải thành hưng

    Đương nhiên anh không làm gì tôi rồi. Chúng tôi nằm coi phim, tiếp tục nói chuyện, sau đó cả hai như bị hút vào nhau. Tôi nói với anh mình vẫn còn trong trắng dù thường xuyên đi chơi với bạn trai. Anh khá ngạc nhiên nhưng rồi nói đã hiểu. Đêm đó, chúng tôi ôm nhau, anh có hôn tôi, làm vài động tác massage lưng. Thành thật mà nói, chỉ mới âu yếm và hôn nhưng anh có vẻ thành thục và giỏi trong quan hệ. Hai đứa cứ nói chuyện rồi ôm nhau cho đến gần sáng hôm sau. Anh nói sau đêm nay chúng tôi sẽ không bao giờ gặp nhau nữa đâu. Anh cảm thấy có lỗi với người yêu anh và bạn trai tôi, rằng chúng tôi đang làm sai. Sau này nếu tôi có ra Hà Nội cũng đừng liên lạc với anh, anh không muốn bạn gái biết.

    Tôi nói như thế bất công quá, chúng tôi chưa đi quá giới hạn, sau này có thể là bạn, tại sao phải đánh mất tình bạn như thế. Anh nói không có câu chuyện nào là công bằng, như những mảnh ghép, có miếng lồi miếng lõm vậy thôi. Anh bảo hãy xem đêm nay như một kỷ niệm của hai đứa, anh làm tôi cảm thấy thoải mái, còn khi bước ra khỏi căn phòng anh sẽ quên tôi. Dù có nhớ nhưng anh sẽ chắc chắn quên được tôi, coi như duyên chỉ đến vậy thôi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Cho đến bây giờ tôi vẫn còn chưa hết bất ngờ, thẫn thờ và cảm thấy thật không công bằng với mình. Tôi chỉ muốn sau nay chúng tôi như những người bạn thôi. Tôi thấy có lỗi với người yêu nhưng thật sự cũng không muốn đánh mất một người bạn. Cả mấy tuần này, tôi như người mất hồn. Có ai giải thích hộ giờ tôi làm sao không?
     
  6. baothanh792

    baothanh792 Member

    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 31 tuổi, kế toán trưởng cho một công ty nước ngoài. Chị 40 tuổi, vừa vào công ty tôi làm giám đốc phát triển thương hiệu từ cuối năm ngoái. Tôi bị chị hớp hồn ngay lần đầu tiên nhìn thấy chị, trong cuộc họp các trưởng bộ phận vào cuối năm. Ở chị toát lên một thần thái cực kỳ cuốn hút người nhìn, chị rất xinh đẹp, vẻ ngoài cá tính, cứng rắn, lạnh lùng, kiệm lời.

    Tôi hay va chạm vì bất đồng quan điểm trong công việc với bộ phận kinh doanh, còn ở bộ phận chị lại chưa bao giờ gây khó chịu gì cho tôi. Ngược lại mỗi khi họp công việc với bộ phận chị, cách chị xử lý công việc khiến tôi có phần ngưỡng mộ. Có thể một phần là vì chị có thời gian sống ở nước ngoài nên cách nói chuyện với nhân viên khá thẳng thắn và thoải mái. Việc tôi bị thu hút với một người như vậy có lẽ sẽ là bình thường nếu tôi là đàn ông. Vấn đề ở đây tôi là phụ nữ, tôi biết mình đang rơi vào trạng thái yêu đồng giới mà không có cách nào dừng suy nghĩ đó lại được.

    Nhìn vẻ ngoài ai cũng đánh giá tôi dễ thương, dịu dàng. Tôi ít tiếp xúc và thân với đồng nghiệp công ty mặc dù làm ở đây đã được 5 năm, đa số các bộ phận đều phải chủ động đến thỏa hiệp với tôi trong rất nhiều việc. Vậy mà từ khi gặp chị tôi lại là người chủ động kiếm cớ để hỗ trợ chị, hoặc tự động xử lý cho chị tất cả những việc nằm trong tầm tay mình. Tôi xác định mình là người nữ tính, từng có một vài mối quan hệ tình cảm nhưng cuối cùng thấy không hợp rồi mới chia tay. Hiện tại vẫn có một anh giáo viên đang theo đuổi tôi một cách chân thành nhưng hầu như tâm trí tôi không có ai khác ngoài chị.

    Nói thêm về chị, trong vài lần gặp nhau uống cà phê, dĩ nhiên do tôi chủ động hẹn và lấy cớ là đã hỗ trợ hoặc trình sếp vấn đề gì đó cho chị, đã được thông qua để "cài" chị phải mời tôi cà phê. Tôi luôn nhìn thấy trong sâu thẳm đôi mắt chị có gì đó rất buồn nhưng chị không muốn chia sẻ. Chị chỉ nói chuyện công việc và lại rất hài hước, những lần gặp được chị là tôi như quên cả thế giới này, chỉ muốn ngồi nghe chị nói chuyện.

    Lần mò vào các trang xã hội của chị, tôi biết chị có con gái, bé đang sống với gia đình bố bên nước ngoài. Chị sống một mình trong một căn hộ. Trong một lần tôi chủ động muốn đến nhà chị chơi, chị đồng ý và còn nấu một số món rất ngon để mời tôi ăn. Tôi để ý tủ lạnh nhà chị có rất nhiều bia và rượu. Chị nói tối nào cũng uống một ít để ngủ cho ngon rồi cười, một nụ cười tỏa nắng rực vào lòng tôi.

    Rồi độ thân thiết của tôi và chị đã được đẩy lên cao hơn rất nhiều, chị bắt đầu thoải mái và cởi mở hơn với tôi, cũng bắt đầu nhận ra tình cảm của tôi. Tôi cảm nhận được rất rõ chị đã có tình cảm với tôi nhưng lại bắt đầu lẩn tránh. Tôi rủ đi chơi hoặc đi cà phê như trước kia thì chị luôn tìm cách từ chối. Khi tôi nói không khỏe, hay đau đầu chóng mặt chị lại chủ động mua thuốc, gửi thức ăn đến cho tôi, nhắc chừng tôi ăn uống mỗi ngày để giữ sức khỏe. Giữa chúng tôi vẫn chưa ai nói rõ về tình cảm của mình, chỉ là cảm nhận từ đối phương. Thực sự giờ đầu óc tôi mụ mị, tôi nhớ chị suốt cả ngày, luôn ước gì được bên cạnh chị, được chị chăm sóc và san sẻ với chị mọi thứ. Tôi không làm sao thoát ra được. Taxi tải thành hưng

    Gia đình tôi thuộc hàng gia giáo, bố tôi là giáo viên đã nghỉ hưu, mẹ là một phật tử, các chị tôi đã yên bề gia thất. Tôi luôn khao khát và tìm đủ lý do để gặp chị và ở bên chị, nhưng cũng lo lắng mỗi khi về đến nhà. Tôi có nên thú nhận hết tình cảm của mình bấy lâu dành cho chị có được không? Tôi hoang mang, sợ chị từ chối thì sẽ mất chị vĩnh viễn, vì thực sự chị là người rất cương quyết và lạnh lùng. Còn nếu chị cũng có tình cảm với tôi thật thì chúng tôi có thể đến với nhau được không? Tôi làm sao đối diện với gia đình mình? Xin hãy tư vấn giúp tôi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  7. baothanh792

    baothanh792 Member

    Chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 31 tuổi, kế toán trưởng cho một công ty nước ngoài. Chị 40 tuổi, vừa vào công ty tôi làm giám đốc phát triển thương hiệu từ cuối năm ngoái. Tôi bị chị hớp hồn ngay lần đầu tiên nhìn thấy chị, trong cuộc họp các trưởng bộ phận vào cuối năm. Ở chị toát lên một thần thái cực kỳ cuốn hút người nhìn, chị rất xinh đẹp, vẻ ngoài cá tính, cứng rắn, lạnh lùng, kiệm lời.

    Tôi hay va chạm vì bất đồng quan điểm trong công việc với bộ phận kinh doanh, còn ở bộ phận chị lại chưa bao giờ gây khó chịu gì cho tôi. Ngược lại mỗi khi họp công việc với bộ phận chị, cách chị xử lý công việc khiến tôi có phần ngưỡng mộ. Có thể một phần là vì chị có thời gian sống ở nước ngoài nên cách nói chuyện với nhân viên khá thẳng thắn và thoải mái. Việc tôi bị thu hút với một người như vậy có lẽ sẽ là bình thường nếu tôi là đàn ông. Vấn đề ở đây tôi là phụ nữ, tôi biết mình đang rơi vào trạng thái yêu đồng giới mà không có cách nào dừng suy nghĩ đó lại được.

    Nhìn vẻ ngoài ai cũng đánh giá tôi dễ thương, dịu dàng. Tôi ít tiếp xúc và thân với đồng nghiệp công ty mặc dù làm ở đây đã được 5 năm, đa số các bộ phận đều phải chủ động đến thỏa hiệp với tôi trong rất nhiều việc. Vậy mà từ khi gặp chị tôi lại là người chủ động kiếm cớ để hỗ trợ chị, hoặc tự động xử lý cho chị tất cả những việc nằm trong tầm tay mình. Tôi xác định mình là người nữ tính, từng có một vài mối quan hệ tình cảm nhưng cuối cùng thấy không hợp rồi mới chia tay. Hiện tại vẫn có một anh giáo viên đang theo đuổi tôi một cách chân thành nhưng hầu như tâm trí tôi không có ai khác ngoài chị.

    Nói thêm về chị, trong vài lần gặp nhau uống cà phê, dĩ nhiên do tôi chủ động hẹn và lấy cớ là đã hỗ trợ hoặc trình sếp vấn đề gì đó cho chị, đã được thông qua để "cài" chị phải mời tôi cà phê. Tôi luôn nhìn thấy trong sâu thẳm đôi mắt chị có gì đó rất buồn nhưng chị không muốn chia sẻ. Chị chỉ nói chuyện công việc và lại rất hài hước, những lần gặp được chị là tôi như quên cả thế giới này, chỉ muốn ngồi nghe chị nói chuyện.

    Lần mò vào các trang xã hội của chị, tôi biết chị có con gái, bé đang sống với gia đình bố bên nước ngoài. Chị sống một mình trong một căn hộ. Trong một lần tôi chủ động muốn đến nhà chị chơi, chị đồng ý và còn nấu một số món rất ngon để mời tôi ăn. Tôi để ý tủ lạnh nhà chị có rất nhiều bia và rượu. Chị nói tối nào cũng uống một ít để ngủ cho ngon rồi cười, một nụ cười tỏa nắng rực vào lòng tôi.

    Rồi độ thân thiết của tôi và chị đã được đẩy lên cao hơn rất nhiều, chị bắt đầu thoải mái và cởi mở hơn với tôi, cũng bắt đầu nhận ra tình cảm của tôi. Tôi cảm nhận được rất rõ chị đã có tình cảm với tôi nhưng lại bắt đầu lẩn tránh. Tôi rủ đi chơi hoặc đi cà phê như trước kia thì chị luôn tìm cách từ chối. Khi tôi nói không khỏe, hay đau đầu chóng mặt chị lại chủ động mua thuốc, gửi thức ăn đến cho tôi, nhắc chừng tôi ăn uống mỗi ngày để giữ sức khỏe. Giữa chúng tôi vẫn chưa ai nói rõ về tình cảm của mình, chỉ là cảm nhận từ đối phương. Thực sự giờ đầu óc tôi mụ mị, tôi nhớ chị suốt cả ngày, luôn ước gì được bên cạnh chị, được chị chăm sóc và san sẻ với chị mọi thứ. Tôi không làm sao thoát ra được. Taxi tải thành hưng

    Gia đình tôi thuộc hàng gia giáo, bố tôi là giáo viên đã nghỉ hưu, mẹ là một phật tử, các chị tôi đã yên bề gia thất. Tôi luôn khao khát và tìm đủ lý do để gặp chị và ở bên chị, nhưng cũng lo lắng mỗi khi về đến nhà. Tôi có nên thú nhận hết tình cảm của mình bấy lâu dành cho chị có được không? Tôi hoang mang, sợ chị từ chối thì sẽ mất chị vĩnh viễn, vì thực sự chị là người rất cương quyết và lạnh lùng. Còn nếu chị cũng có tình cảm với tôi thật thì chúng tôi có thể đến với nhau được không? Tôi làm sao đối diện với gia đình mình? Xin hãy tư vấn giúp tôi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  8. baothanh792

    baothanh792 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 30 tuổi, chồng 31, chúng tôi có cậu con trai 7 tuổi. Tôi sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, lại tự lập từ nhỏ nên tính cách khá mạnh mẽ, tự tin vảo bản thân và chưa từng dựa dẫm vào ai, tôi tự đi làm, tự đi học, tự tìm việc, khi sinh con tôi cũng tự lo toan mọi thứ, trừ khi bé còn nhỏ thì phải nhờ bà ngoại lên trông. Sau này 2 tuổi bé đi học thì tôi tự trông. Thu nhập của tôi cũng ổn định hơn chồng, lương tầm 10 triệu, còn chồng làm tầm 8 triệu mỗi tháng, tháng có tháng không vì công việc của anh không ổn định.

    Tôi là người dễ nóng nảy nhưng nhanh chóng quên, dễ nổi giận nhưng không bao giờ giận ai lâu quá một ngày, kể cả bạn bè anh em hay đồng nghiệp. Tôi mua bán cũng khá dễ tính, mua đại, cái gì quan trọng tôi thường tìm hiểu kĩ hơn, còn lại những thứ khác tôi không kỹ tính. Trong nhà, tôi luôn là người phải dọn dẹp, chồng luộm thuộm, ăn đâu bỏ đó, đi tới đâu là có rác theo tới đó. Ví dụ anh mua trái cây, bỏ ra rửa, bịch đựng anh vứt ngay ở bếp thay vì bỏ vào thùng rác, ăn cơm xong bỏ luôn đĩa chén hay tô ở chỗ anh ngồi rồi đứng dậy đi chứ không bỏ vào bồn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi tiết kiệm và biết tính toán, luôn hy sinh bản thân để cho con có cuộc sống tốt hơn. Tôi có thể chỉ ăn một tô mì gói buổi sáng và để dành tiền mua bộ đồ đẹp cho con, còn chồng ngược lại, anh không thể ăn như tôi, thay vào đó anh ăn tô phở rồi nói con còn nhỏ, không nhất thiết phải tốn kém. Anh luôn nghĩ đến nhu cầu bản thân trước khi nghĩ cho người khác. Nếu giận ai, anh giận rất dai, vợ chồng mà giận nhau thì tôi luôn đi làm lành trước, đã vậy còn phải nịnh bợ. Có khi cả ngày anh mới thèm nói chuyện với tôi. Tôi lo cho con, sợ nó ảnh hưởng vì bố mẹ không hạnh phúc, vì thế cố đi làm lành cùng chồng cho yên chuyện.

    Anh giận bố cũng giận rất dai, cả hai người đều nóng tính, tôi hay phân tích đúng sai chuyện cha mẹ với con cái cho anh nghe. Anh nhất quyết không nghe, thù hằn với cả bố ruột mình. Kể cả mẹ anh có khi anh cũng giận đến cả tháng. Đôi khi mẹ anh xuống nước nhịn mà anh cũng bơ đi không thèm nói, những chuyện nhỏ nhặt trong sinh hoạt hàng ngày cũng làm anh giận cả bố lẫn mẹ. Bạn bè tôi tới nhà không bao giờ anh niềm nở, chán quá họ cũng không muốn đến nữa; trong khi bạn bè anh tới chơi, tôi luôn là người cởi mở hỏi han. taxi tải thành hưng

    Sau 8 năm kết hôn, giờ tôi chán tới mức ôm con bỏ đi và ly thân, không muốn quay về căn nhà đó. Tôi đi được mấy tháng anh khóc lóc van xin mẹ con tôi về rồi hứa sẽ thay đổi. Nói thật, giờ tôi nhìn chồng mình như một khúc gỗ, không còn cảm nhận đó là người đàn ông mạnh mẽ bao dung, chia sẻ với vợ, mà thay vào đó là người có tính nhỏ mọn đàn bà, làm tôi phát chán. Nhiều lúc nghĩ thương con, tôi muốn quay về, vì làm mẹ đơn thân rất vất vả, nhưng thực sự không còn chút tình cảm nào dành cho chồng mình, xa mấy tháng tôi thấy mình thật vui vẻ, trẻ trung. Tôi có nên quay về với người đàn ông có tính nhỏ mọn ích kỷ đó không? Liệu anh có thay đổi bản chất không?
     
  9. baothanh792

    baothanh792 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 30 tuổi, chồng 31, chúng tôi có cậu con trai 7 tuổi. Tôi sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, lại tự lập từ nhỏ nên tính cách khá mạnh mẽ, tự tin vảo bản thân và chưa từng dựa dẫm vào ai, tôi tự đi làm, tự đi học, tự tìm việc, khi sinh con tôi cũng tự lo toan mọi thứ, trừ khi bé còn nhỏ thì phải nhờ bà ngoại lên trông. Sau này 2 tuổi bé đi học thì tôi tự trông. Thu nhập của tôi cũng ổn định hơn chồng, lương tầm 10 triệu, còn chồng làm tầm 8 triệu mỗi tháng, tháng có tháng không vì công việc của anh không ổn định.

    Tôi là người dễ nóng nảy nhưng nhanh chóng quên, dễ nổi giận nhưng không bao giờ giận ai lâu quá một ngày, kể cả bạn bè anh em hay đồng nghiệp. Tôi mua bán cũng khá dễ tính, mua đại, cái gì quan trọng tôi thường tìm hiểu kĩ hơn, còn lại những thứ khác tôi không kỹ tính. Trong nhà, tôi luôn là người phải dọn dẹp, chồng luộm thuộm, ăn đâu bỏ đó, đi tới đâu là có rác theo tới đó. Ví dụ anh mua trái cây, bỏ ra rửa, bịch đựng anh vứt ngay ở bếp thay vì bỏ vào thùng rác, ăn cơm xong bỏ luôn đĩa chén hay tô ở chỗ anh ngồi rồi đứng dậy đi chứ không bỏ vào bồn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi tiết kiệm và biết tính toán, luôn hy sinh bản thân để cho con có cuộc sống tốt hơn. Tôi có thể chỉ ăn một tô mì gói buổi sáng và để dành tiền mua bộ đồ đẹp cho con, còn chồng ngược lại, anh không thể ăn như tôi, thay vào đó anh ăn tô phở rồi nói con còn nhỏ, không nhất thiết phải tốn kém. Anh luôn nghĩ đến nhu cầu bản thân trước khi nghĩ cho người khác. Nếu giận ai, anh giận rất dai, vợ chồng mà giận nhau thì tôi luôn đi làm lành trước, đã vậy còn phải nịnh bợ. Có khi cả ngày anh mới thèm nói chuyện với tôi. Tôi lo cho con, sợ nó ảnh hưởng vì bố mẹ không hạnh phúc, vì thế cố đi làm lành cùng chồng cho yên chuyện.

    Anh giận bố cũng giận rất dai, cả hai người đều nóng tính, tôi hay phân tích đúng sai chuyện cha mẹ với con cái cho anh nghe. Anh nhất quyết không nghe, thù hằn với cả bố ruột mình. Kể cả mẹ anh có khi anh cũng giận đến cả tháng. Đôi khi mẹ anh xuống nước nhịn mà anh cũng bơ đi không thèm nói, những chuyện nhỏ nhặt trong sinh hoạt hàng ngày cũng làm anh giận cả bố lẫn mẹ. Bạn bè tôi tới nhà không bao giờ anh niềm nở, chán quá họ cũng không muốn đến nữa; trong khi bạn bè anh tới chơi, tôi luôn là người cởi mở hỏi han. taxi tải thành hưng

    Sau 8 năm kết hôn, giờ tôi chán tới mức ôm con bỏ đi và ly thân, không muốn quay về căn nhà đó. Tôi đi được mấy tháng anh khóc lóc van xin mẹ con tôi về rồi hứa sẽ thay đổi. Nói thật, giờ tôi nhìn chồng mình như một khúc gỗ, không còn cảm nhận đó là người đàn ông mạnh mẽ bao dung, chia sẻ với vợ, mà thay vào đó là người có tính nhỏ mọn đàn bà, làm tôi phát chán. Nhiều lúc nghĩ thương con, tôi muốn quay về, vì làm mẹ đơn thân rất vất vả, nhưng thực sự không còn chút tình cảm nào dành cho chồng mình, xa mấy tháng tôi thấy mình thật vui vẻ, trẻ trung. Tôi có nên quay về với người đàn ông có tính nhỏ mọn ích kỷ đó không? Liệu anh có thay đổi bản chất không?
     
  10. baothanh792

    baothanh792 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 30 tuổi, chồng 31, chúng tôi có cậu con trai 7 tuổi. Tôi sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, lại tự lập từ nhỏ nên tính cách khá mạnh mẽ, tự tin vảo bản thân và chưa từng dựa dẫm vào ai, tôi tự đi làm, tự đi học, tự tìm việc, khi sinh con tôi cũng tự lo toan mọi thứ, trừ khi bé còn nhỏ thì phải nhờ bà ngoại lên trông. Sau này 2 tuổi bé đi học thì tôi tự trông. Thu nhập của tôi cũng ổn định hơn chồng, lương tầm 10 triệu, còn chồng làm tầm 8 triệu mỗi tháng, tháng có tháng không vì công việc của anh không ổn định.

    Tôi là người dễ nóng nảy nhưng nhanh chóng quên, dễ nổi giận nhưng không bao giờ giận ai lâu quá một ngày, kể cả bạn bè anh em hay đồng nghiệp. Tôi mua bán cũng khá dễ tính, mua đại, cái gì quan trọng tôi thường tìm hiểu kĩ hơn, còn lại những thứ khác tôi không kỹ tính. Trong nhà, tôi luôn là người phải dọn dẹp, chồng luộm thuộm, ăn đâu bỏ đó, đi tới đâu là có rác theo tới đó. Ví dụ anh mua trái cây, bỏ ra rửa, bịch đựng anh vứt ngay ở bếp thay vì bỏ vào thùng rác, ăn cơm xong bỏ luôn đĩa chén hay tô ở chỗ anh ngồi rồi đứng dậy đi chứ không bỏ vào bồn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi tiết kiệm và biết tính toán, luôn hy sinh bản thân để cho con có cuộc sống tốt hơn. Tôi có thể chỉ ăn một tô mì gói buổi sáng và để dành tiền mua bộ đồ đẹp cho con, còn chồng ngược lại, anh không thể ăn như tôi, thay vào đó anh ăn tô phở rồi nói con còn nhỏ, không nhất thiết phải tốn kém. Anh luôn nghĩ đến nhu cầu bản thân trước khi nghĩ cho người khác. Nếu giận ai, anh giận rất dai, vợ chồng mà giận nhau thì tôi luôn đi làm lành trước, đã vậy còn phải nịnh bợ. Có khi cả ngày anh mới thèm nói chuyện với tôi. Tôi lo cho con, sợ nó ảnh hưởng vì bố mẹ không hạnh phúc, vì thế cố đi làm lành cùng chồng cho yên chuyện.

    Anh giận bố cũng giận rất dai, cả hai người đều nóng tính, tôi hay phân tích đúng sai chuyện cha mẹ với con cái cho anh nghe. Anh nhất quyết không nghe, thù hằn với cả bố ruột mình. Kể cả mẹ anh có khi anh cũng giận đến cả tháng. Đôi khi mẹ anh xuống nước nhịn mà anh cũng bơ đi không thèm nói, những chuyện nhỏ nhặt trong sinh hoạt hàng ngày cũng làm anh giận cả bố lẫn mẹ. Bạn bè tôi tới nhà không bao giờ anh niềm nở, chán quá họ cũng không muốn đến nữa; trong khi bạn bè anh tới chơi, tôi luôn là người cởi mở hỏi han. taxi tải thành hưng

    Sau 8 năm kết hôn, giờ tôi chán tới mức ôm con bỏ đi và ly thân, không muốn quay về căn nhà đó. Tôi đi được mấy tháng anh khóc lóc van xin mẹ con tôi về rồi hứa sẽ thay đổi. Nói thật, giờ tôi nhìn chồng mình như một khúc gỗ, không còn cảm nhận đó là người đàn ông mạnh mẽ bao dung, chia sẻ với vợ, mà thay vào đó là người có tính nhỏ mọn đàn bà, làm tôi phát chán. Nhiều lúc nghĩ thương con, tôi muốn quay về, vì làm mẹ đơn thân rất vất vả, nhưng thực sự không còn chút tình cảm nào dành cho chồng mình, xa mấy tháng tôi thấy mình thật vui vẻ, trẻ trung. Tôi có nên quay về với người đàn ông có tính nhỏ mọn ích kỷ đó không? Liệu anh có thay đổi bản chất không?
     
  11. baothanh792

    baothanh792 Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 30 tuổi, chồng 31, chúng tôi có cậu con trai 7 tuổi. Tôi sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, lại tự lập từ nhỏ nên tính cách khá mạnh mẽ, tự tin vảo bản thân và chưa từng dựa dẫm vào ai, tôi tự đi làm, tự đi học, tự tìm việc, khi sinh con tôi cũng tự lo toan mọi thứ, trừ khi bé còn nhỏ thì phải nhờ bà ngoại lên trông. Sau này 2 tuổi bé đi học thì tôi tự trông. Thu nhập của tôi cũng ổn định hơn chồng, lương tầm 10 triệu, còn chồng làm tầm 8 triệu mỗi tháng, tháng có tháng không vì công việc của anh không ổn định.

    Tôi là người dễ nóng nảy nhưng nhanh chóng quên, dễ nổi giận nhưng không bao giờ giận ai lâu quá một ngày, kể cả bạn bè anh em hay đồng nghiệp. Tôi mua bán cũng khá dễ tính, mua đại, cái gì quan trọng tôi thường tìm hiểu kĩ hơn, còn lại những thứ khác tôi không kỹ tính. Trong nhà, tôi luôn là người phải dọn dẹp, chồng luộm thuộm, ăn đâu bỏ đó, đi tới đâu là có rác theo tới đó. Ví dụ anh mua trái cây, bỏ ra rửa, bịch đựng anh vứt ngay ở bếp thay vì bỏ vào thùng rác, ăn cơm xong bỏ luôn đĩa chén hay tô ở chỗ anh ngồi rồi đứng dậy đi chứ không bỏ vào bồn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi tiết kiệm và biết tính toán, luôn hy sinh bản thân để cho con có cuộc sống tốt hơn. Tôi có thể chỉ ăn một tô mì gói buổi sáng và để dành tiền mua bộ đồ đẹp cho con, còn chồng ngược lại, anh không thể ăn như tôi, thay vào đó anh ăn tô phở rồi nói con còn nhỏ, không nhất thiết phải tốn kém. Anh luôn nghĩ đến nhu cầu bản thân trước khi nghĩ cho người khác. Nếu giận ai, anh giận rất dai, vợ chồng mà giận nhau thì tôi luôn đi làm lành trước, đã vậy còn phải nịnh bợ. Có khi cả ngày anh mới thèm nói chuyện với tôi. Tôi lo cho con, sợ nó ảnh hưởng vì bố mẹ không hạnh phúc, vì thế cố đi làm lành cùng chồng cho yên chuyện.

    Anh giận bố cũng giận rất dai, cả hai người đều nóng tính, tôi hay phân tích đúng sai chuyện cha mẹ với con cái cho anh nghe. Anh nhất quyết không nghe, thù hằn với cả bố ruột mình. Kể cả mẹ anh có khi anh cũng giận đến cả tháng. Đôi khi mẹ anh xuống nước nhịn mà anh cũng bơ đi không thèm nói, những chuyện nhỏ nhặt trong sinh hoạt hàng ngày cũng làm anh giận cả bố lẫn mẹ. Bạn bè tôi tới nhà không bao giờ anh niềm nở, chán quá họ cũng không muốn đến nữa; trong khi bạn bè anh tới chơi, tôi luôn là người cởi mở hỏi han. taxi tải thành hưng

    Sau 8 năm kết hôn, giờ tôi chán tới mức ôm con bỏ đi và ly thân, không muốn quay về căn nhà đó. Tôi đi được mấy tháng anh khóc lóc van xin mẹ con tôi về rồi hứa sẽ thay đổi. Nói thật, giờ tôi nhìn chồng mình như một khúc gỗ, không còn cảm nhận đó là người đàn ông mạnh mẽ bao dung, chia sẻ với vợ, mà thay vào đó là người có tính nhỏ mọn đàn bà, làm tôi phát chán. Nhiều lúc nghĩ thương con, tôi muốn quay về, vì làm mẹ đơn thân rất vất vả, nhưng thực sự không còn chút tình cảm nào dành cho chồng mình, xa mấy tháng tôi thấy mình thật vui vẻ, trẻ trung. Tôi có nên quay về với người đàn ông có tính nhỏ mọn ích kỷ đó không? Liệu anh có thay đổi bản chất không?
     
  12. baothanh792

    baothanh792 Member

    Chuyển nhà thành hưng Tôi là tác giả bài viết: "Chồng nói tôi điên khi đề nghị anh ngủ với người khác để có con", xin cảm ơn độc giả đã đưa ra nhiều biện pháp giúp tôi. Trong bài tôi có nói nhà chồng đã tốn rất nhiều tiền để tôi chữa trị, những biện pháp mà độc giả nói tôi đều được bác sĩ tư vấn và thất bại trong ba năm qua. Giờ đây mẹ chồng chọn cách đó theo bà là nhanh nhất để có cháu, bà không đủ kiên nhẫn chờ cách nào khác nữa. Chắc chắn họ sẽ không bao giờ nhận nuôi một đứa cháu không phải máu mủ của họ. taxi tải thành hưng

    Riêng chồng, tôi biết anh thương tôi và tôi cũng rất thương anh, có điều trong hoàn cảnh bị chì chiết mỗi ngày, mang mặc cảm không sinh được con nên tôi rất khủng hoảng. Tình yêu giờ đây không đủ sức giúp tôi thở được nếu tiếp tục sống ở đây, chắc tôi không đủ dũng cảm để nhìn chồng ngủ với một người khác ngay trong nhà mình. Tôi biết mẹ chuẩn bị gây áp lực bằng mạng sống với chồng tôi. Bà cũng tìm được một cô gái sắp bước vào nhà tôi. Tôi sẽ ly hôn và nhận nuôi riêng một đứa trẻ, đây là điều cuối cùng tôi có thể làm để giúp bản thân có thể bước tiếp trong cuộc sống này. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  13. baothanh792

    baothanh792 Member

    Chuyển nhà thành hưng Tôi 30 tuổi, anh 42 tuổi, chúng tôi quen nhau tình cờ qua mạng xã hội và bất ngờ anh cũng là bạn học của chị tôi. Tôi là nhân viên văn phòng, anh là công an, chúng tôi chưa có con. Thời gian anh ngủ lại cơ quan rất nhiều, một tháng anh ngủ lại cơ quan khoảng 10 ngày. Tôi lấy anh vì anh rất hiền, thương động vật. Tôi cũng thương cảm cho hoàn cảnh của anh, anh từng có người yêu nhưng bị lừa hết tiền và lâm vào cảnh nợ nần.

    Về chung sống tôi càng thương anh nhiều hơn vì anh quá hiền, lo lắng cho tôi nhiều. Người ngoài nhìn vào ai cũng nghĩ chúng tôi rất hạnh phúc nhưng thực ra tôi cảm thấy rất mệt mỏi. Mỗi đêm khi nằm cạnh anh tôi đều thấy buồn và tủi thân, là vợ chồng gần 2 năm nhưng số lần gần gũi nhau chưa đến 9 lần. Mỗi lần tôi nhắc nhở anh luôn tìm cách né tránh như than thở mệt mỏi, buồn ngủ, làm biếng..., thậm chí anh còn đổ lỗi vì tôi cảm, đau lưng nên không muốn quan hệ, sợ nguy hiểm cho tôi. Nếu có quan hệ thì anh cũng qua loa cho xong chuyện và không hề quan tâm đến cảm xúc của tôi.

    Tôi đã nhắc nhở anh nhiều lần, đưa anh đi khám nhưng kết quả khám bình thường. Tôi có mua sâm cho anh uống nhưng anh lại không uống, lúc có tôi thì anh uống cho tôi coi, lúc không có tôi thì anh cũng không uống. Đỉnh điểm là từ hơn 6 tháng nay chúng tôi không có quan hệ gì. Tôi hỏi thì anh luôn né tránh và than thở, hỏi anh có phải là gay không, anh im lặng, đôi lúc anh nói “Em khùng quá” và không bao giờ trả lời tôi lý do né tránh quan hệ vợ chồng. Điều làm tôi cố gắng chịu đựng anh đến bây giờ là vì anh quá hiền, chăm lo cho tôi. Sau giờ làm tôi nấu ăn rửa chén thì anh quét nhà, lau nhà, tôi giặt đồ thì anh phơi đồ. Anh luôn chia sẻ việc nhà cùng tôi. Tôi cũng không nghĩ anh ngoại tình vì bản thân được nhận xét là xinh đẹp, trắng trẻo, cao ráo. Nhiều lần tôi cố tình thay đồ trước mặt anh mà anh không vui, hầu như không có cảm xúc gì với tôi. Bao nhiêu lần nói chuyện nghiêm túc với anh mà anh đều rung đùi cười khẩy, như kiểu tôi bị điên, nếu căng quá thì anh khóc lóc van xin. Sau khi tôi dịu cơn giận thì anh lại như vậy, luôn né tránh chuyện quan hệ. taxi tải thành hưng

    Gần đây tôi suy nghĩ rất nhiều về chuyện ly hôn nhưng chưa đành lòng vì còn thương anh nhiều. Chúng tôi cùng nhau vượt qua khó khăn về tài chính, nợ nần, đêm khuya hai người nhìn nhau vì nhà dột, không có chỗ ngủ, có tháng chưa có lương mà còn phải trả nợ, hai đứa cũng không dám mua sắm quần áo gì, tôi thì mặc quần áo cũ của chị gái cho, anh thỉnh thoảng mới mua cái áo. Nếu tôi ly hôn bây giờ thì thấy thật tội nghiệp cho anh vì chúng tôi còn đang trả nợ, tôi không muốn mang tiếng oan rằng bỏ anh vì nợ nần. Lúc cưới nhau, tôi có mượn tiền gia đình để trả phần nợ cá nhân của anh và một phần trả nợ tổ chức đám cưới. Còn hơn một năm nữa là chúng tôi trả xong nợ. Tôi luôn tự nhủ bản thân, cố gắng chịu đựng đến khi trả nợ xong thì ra đi nhưng mỗi ngày với tôi là một ngày buồn, buồn vì còn thương anh, buồn vì luôn canh cánh suy nghĩa anh là gay, buồn vì tôi quá tủi thân.

    “Nếu anh có vô tình đọc được bài viết này, em mong anh hãy suy nghĩ kỹ về chuyện của mình. Nếu anh thật sự trân trọng hôn nhân của chúng ta thì em mong anh sẽ thay đổi. Mọi thứ đã quá giới hạn chịu đựng của em. Ngoại hình mình trái ngược, anh nợ nần, vệ sinh kém, lười tắm, lười đánh răng, ăn xong lăn ra ngủ, anh hay đổ thừa em..., em đều chấp nhận được vì thương anh. Nhưng nếu anh mang em làm bức bình phong thì em sẽ không bao giờ tha thứ" http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  14. baoy962

    baoy962 Member

    Chuyển nhà thành hưng êm buồn, không biết thổ lộ cùng ai nên tôi quyết định viết vài dòng tâm sự này, mong nhận được sự chia sẻ của mọi người. Tôi không được may mắn như những phụ nữ khác là có một gia đình hạnh phúc và ở bên chồng con tới suốt cuộc đời (tôi còn khá trẻ, dưới 30 tuổi). Có điều tôi vẫn có những thứ để tự hào về mình, đó là lòng chung thủy, những nguyên tắc đặt ra để mình không bị cuốn theo những xô bồ, cám dỗ của cuộc sống nơi thành phố nhộn nhịp này.

    Trớ trêu thay, cuộc hôn nhân của tôi diễn ra vô cùng chóng vánh, nguyên do là chúng tôi không hiểu nhau, không hòa hợp được, vội tiến đến hôn nhân (trong vòng mấy tháng tìm hiểu) khi tình yêu chưa đủ lớn. Vì thế chúng tôi quyết định "đường ai nấy đi". Tôi cho rằng, trong cuộc hôn nhân mà không đem lại hạnh phúc cho cả hai thì hãy mạnh mẽ dứt bỏ, không lỡ sau này có con mà ly hôn lại khổ cho con. Ba mẹ vốn rất nghiêm khắc nên khi biết chuyện đã la mắng tôi rất nhiều, thậm chí còn không muốn gặp tôi trong thời gian đó. Tôi biết mình có lỗi nên cũng chỉ im lặng và chịu đựng. Thời gian đó tôi rất khủng hoảng. Sau vài năm nguôi ngoai rồi tôi cũng tìm hiểu mấy người, kết cục không tới đâu cả. taxi tải thành hưng

    Có người quen được một tháng, khi cảm thấy anh ta có vẻ nghiêm túc rồi tôi mới nói về việc mình từng tan vỡ, nghe điều này xong anh ta rất sốc và trách tôi sao không nói ngay từ đầu. Anh ta lảng tránh tôi, chúng tôi không còn liên lạc nữa. Sau lần đó tôi đã rút kinh nghiệm và với người sau này là ngay từ lần đầu gặp tôi đã nói về chuyện quá khứ, người ta đã hứa với tôi sẽ chứng minh tình cảm của mình, nhưng chứng minh thì chưa thấy đâu đã bị áp lực gia đình, áp lực bản thân mà tự buông tay. Không lẽ gái một đời chồng không thể tìm được hạnh phúc nữa sao? Tôi tuyệt vọng, một mình khóc thầm trong những đêm cô đơn vì những định kiến nghiệt ngã, quan niệm cổ hủ với cái danh: một đời chồng.

    Chuyện một đời chồng tôi có thể giấu giếm, nhưng nếu làm vậy lương tâm sẽ rất áy náy, tôi không muốn lừa dối bất kỳ ai. Trong thâm tâm tôi đã hy vọng mình sẽ gặp được người có hoàn cảnh giống mình, chưa có con như mình để dễ thông cảm hơn, có điều những người như vậy rất ít, đa phần đều có con rồi. Đúng là đời không như mơ. Đâu đó tôi hay nghe gièm pha rằng, phụ nữ một đời chồng sẽ bị xem thường và khó được bố mẹ chồng chấp nhận, họ không cần biết lý do và những nỗi khổ ra sao khi người phụ nữ quyết định ra đi như vậy. Không phải vì tôi đã một đời chồng mới có suy nghĩ này, tôi cho rằng giá trị con người cốt lõi nằm ở nhân cách, có hiểu nhau và yêu nhau không chứ không phải ở cái danh có một đời chồng hay chưa chồng. Có lẽ chỉ những người tan vỡ rồi mới hiểu và thông cảm cho điều này. Người ta bảo, ai rồi cũng có một nửa chân thành của mình, sao tôi tìm hoài chẳng thấy?http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  15. baoy962

    baoy962 Member

    Chuyển nhà thành hưng êm buồn, không biết thổ lộ cùng ai nên tôi quyết định viết vài dòng tâm sự này, mong nhận được sự chia sẻ của mọi người. Tôi không được may mắn như những phụ nữ khác là có một gia đình hạnh phúc và ở bên chồng con tới suốt cuộc đời (tôi còn khá trẻ, dưới 30 tuổi). Có điều tôi vẫn có những thứ để tự hào về mình, đó là lòng chung thủy, những nguyên tắc đặt ra để mình không bị cuốn theo những xô bồ, cám dỗ của cuộc sống nơi thành phố nhộn nhịp này.

    Trớ trêu thay, cuộc hôn nhân của tôi diễn ra vô cùng chóng vánh, nguyên do là chúng tôi không hiểu nhau, không hòa hợp được, vội tiến đến hôn nhân (trong vòng mấy tháng tìm hiểu) khi tình yêu chưa đủ lớn. Vì thế chúng tôi quyết định "đường ai nấy đi". Tôi cho rằng, trong cuộc hôn nhân mà không đem lại hạnh phúc cho cả hai thì hãy mạnh mẽ dứt bỏ, không lỡ sau này có con mà ly hôn lại khổ cho con. Ba mẹ vốn rất nghiêm khắc nên khi biết chuyện đã la mắng tôi rất nhiều, thậm chí còn không muốn gặp tôi trong thời gian đó. Tôi biết mình có lỗi nên cũng chỉ im lặng và chịu đựng. Thời gian đó tôi rất khủng hoảng. Sau vài năm nguôi ngoai rồi tôi cũng tìm hiểu mấy người, kết cục không tới đâu cả. taxi tải thành hưng

    Có người quen được một tháng, khi cảm thấy anh ta có vẻ nghiêm túc rồi tôi mới nói về việc mình từng tan vỡ, nghe điều này xong anh ta rất sốc và trách tôi sao không nói ngay từ đầu. Anh ta lảng tránh tôi, chúng tôi không còn liên lạc nữa. Sau lần đó tôi đã rút kinh nghiệm và với người sau này là ngay từ lần đầu gặp tôi đã nói về chuyện quá khứ, người ta đã hứa với tôi sẽ chứng minh tình cảm của mình, nhưng chứng minh thì chưa thấy đâu đã bị áp lực gia đình, áp lực bản thân mà tự buông tay. Không lẽ gái một đời chồng không thể tìm được hạnh phúc nữa sao? Tôi tuyệt vọng, một mình khóc thầm trong những đêm cô đơn vì những định kiến nghiệt ngã, quan niệm cổ hủ với cái danh: một đời chồng.

    Chuyện một đời chồng tôi có thể giấu giếm, nhưng nếu làm vậy lương tâm sẽ rất áy náy, tôi không muốn lừa dối bất kỳ ai. Trong thâm tâm tôi đã hy vọng mình sẽ gặp được người có hoàn cảnh giống mình, chưa có con như mình để dễ thông cảm hơn, có điều những người như vậy rất ít, đa phần đều có con rồi. Đúng là đời không như mơ. Đâu đó tôi hay nghe gièm pha rằng, phụ nữ một đời chồng sẽ bị xem thường và khó được bố mẹ chồng chấp nhận, họ không cần biết lý do và những nỗi khổ ra sao khi người phụ nữ quyết định ra đi như vậy. Không phải vì tôi đã một đời chồng mới có suy nghĩ này, tôi cho rằng giá trị con người cốt lõi nằm ở nhân cách, có hiểu nhau và yêu nhau không chứ không phải ở cái danh có một đời chồng hay chưa chồng. Có lẽ chỉ những người tan vỡ rồi mới hiểu và thông cảm cho điều này. Người ta bảo, ai rồi cũng có một nửa chân thành của mình, sao tôi tìm hoài chẳng thấy?http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  16. baoy962

    baoy962 Member

    Chuyển nhà thành hưng : Chuyện đã xảy ra 6 năm, giờ tôi sống trong đau khổ. Tôi hơn em hai tuổi, chúng tôi đều con nhà gia giáo, rất tinh tế, yêu nhau khi còn mặc áo trắng tuổi học trò. Chính tình yêu đó là động lực để hai đứa nắm tay nhau cùng bước qua ngày tháng đại học xa nhà, đó là khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi thanh xuân. Rồi ngày hạnh phúc nhất đã đến sau 9 năm yêu nhau.

    Bạn bè tôi và em hay đùa vui là ganh tỵ với chúng tôi. Tôi rất tự hào về điều đó, nó như một câu chuyện cổ tích. Điều duy nhất chúng tôi chưa có là một em bé dù đã cưới nhau 9 tháng. Một ngày nọ, tôi phát hiện ra vỏ bao cao su trong phòng tắm, thứ mà tôi chưa bao giờ sử dụng đến. Tôi như chết lặng, sau khi gạn hỏi thì em thú nhận vô tình gặp gỡ người đồng nghiệp cũ, người ấy mời đi ăn và chuyện đó xảy ra.

    Mọi thứ quá nhanh và bất ngờ, tôi như sụp đổ, cố lấy hết bình tĩnh để nói chuyện với em. Em khóc rất nhiều, hối hận và xin tôi tha thứ. Tôi chấp nhận tha lỗi cho em. Tôi cũng muốn giữ thể diện cho hai gia đình vì đều là những người trí thức, có quan hệ xã hội rộng rãi. Sau thời điểm ấy được 3 tháng, vợ tôi có tin vui, thai đã được 5 tuần, điều đó khiến tôi quên đi quá khứ. Đứa con trai đầu lòng kháu khỉnh ra đời, niềm mong chờ của hai bên gia đình và vợ chồng tôi. taxi tải thành hưng

    Một ngày nọ, tôi lấy máy tính vào tài khoản mạng xã hội của vợ để xem thử, sở dĩ tôi làm điều đó là vì chúng tôi không phải những người nghiện mạng xã hội, rất ít vào đó tán ngẫu, riêng vợ tôi chí ít cũng nửa năm không vào đó nên tôi tò mò. Tôi xem tất cả tin đăng của vợ, hình ảnh du lịch cơ quan, ở đó có một sự trùng hợp khiến tôi phải đặt câu hỏi, đó là sự thân mật giữa vợ tôi với vị giám đốc trung niên trong từng bức ảnh. Tim tôi bắt đầu đập loạn xạ, cố xem hết các tin, ở đó có những tin có vẻ như không phải vợ tôi đăng, chẳng hạn như: “Nhớ những mùa Noel chúng ta có nhau”, tin gần nhất là “Hôm nay đầy tháng của con trai yêu”, tôi biết điều đó.

    Lúc bấy giờ con tôi được 3 tháng, tôi lấy hết bình tĩnh đón đầu để khai thác vợ. “Anh đã biết người đàn ông đó là ai, không phải cuộc gặp gỡ không hẹn như em đã kể, người đó là giám đốc của em. Hắn ta đã đăng hết lên trang cá nhân của em, có cả những lần hẹn hò, nhưng vì quá lâu em không vào nên không biết”. Vợ tôi tái xanh mặt mày khi nghe đến đó, còn tôi chứng minh được những gì mình nghĩ, cũng không hiểu vì sao tôi có thể giữ được bình tĩnh. Em nói ngày trước chính giám đốc lập cái nick này nên có thể vào đăng bất cứ thứ gì. Tôi đã khai thác những thông tin đó, không còn gì để bào chữa cho sự phản bội của vợ. Thời gian hai người kia qua lại khá lâu, chắc cũng là lý do chúng tôi không thể có con sau gần một năm cưới nhau.

    Tôi nghĩ đến cảnh ly dị và chẳng còn muốn sống, lại nghĩ đến chuyện ba mẹ phải nhục nhã với mối quan hệ rộng rãi trong xã hội. Mẹ tôi rất mực yêu quý con dâu bởi tôi là đứa con trai duy nhất. Tôi nghĩ đến cảnh vợ sản hậu hoặc sẽ tự tử nếu tôi làm to chuyện, rồi con tôi 3 tháng sẽ phải mất cha mất mẹ. Thiết nghĩ một người chịu chôn chặt đau khổ để những người còn lại được bình yên và tôi đã chọn cách này. Thêm một lần nữa tôi tha thứ cho cô ấy, đến bây giờ đã được 6 năm chôn chặt mọi thứ, thầm chịu đau khổ. Vợ tôi biết điều đó nên cũng sống tốt hơn, lo cho gia đình 2 bên hơn, nhưng dù sao vết sẹo trong tâm khảm tôi không thể nào lành được. Mỗi lúc như vậy tôi nhớ lại thời sinh viên xa nhà luôn có nhau, tôi tự nhủ về số phận, do 2 lần sinh mổ và công việc vất vả nên nhu cầu sinh lý vợ tôi giảm đi rất nhiều, đa phần là chiều tôi thôi. Những lúc như vậy tôi lại nghĩ ngợi lung tung, chuyện cũ hiện về và tôi như tự kỷ. Giá như ai đó có thể cho tôi phép màu để quay ngược thời gian thì hay biết m. https://chuyennhathanhhunghanoi.com/

     

Chia sẻ trang này